Home / Giáo dục / 3 bài Cảm nghĩ về nhân vật Rô-bin-sơn trong “Rô- bin- sơn ngoài đảo hoang”

3 bài Cảm nghĩ về nhân vật Rô-bin-sơn trong “Rô- bin- sơn ngoài đảo hoang”

Đe Ni Ơn Đi phô là nhà văn người Anh. Ông là một người tham gia rất tích cực tất cả các hoạt động chính trị của thời đại mình đồng thời cũng là một nhà văn dùng ngòi bút mình làm vũ khí chiến đấu. Một trong những tác phẩm vô cùng đặc sắc không thể không kể tới cùng với tiếng tăm của ông là tác phẩm “Rô-bin-sơn ngoài đảo hoang”. Tác phẩm đã khắc họa và miêu tả thành công hình ảnh nhân vật Rô-bin-sơn với những phẩm chất ngời sáng. Đây là một tác phẩm không phải ai cũng có thể dễ dàng cảm nhận và thấm sâu được. Vì vậy, khi viết bài văn nêu cảm nghĩ về nhân vật Rô-bin-sơn trong tác phẩm, chúng ta cần chú ý nắm rõ được văn bản và sau đó cần phải hiểu sâu về tác phẩm và nội dung cốt yếu của nó. Sau đây, các bạn có thể tham khảo một số bài văn mẫu để có cách nhìn và cách viết khác. Chúc các bạn học tốt!

BÀI VĂN MẪU SỐ 1 CẢM NGHĨ VỀ NHÂN VẬY RÔ-BIN-SƠN TRONG “RÔ-BIN-SƠN NGOÀI HOANG ĐẢO”

 Đe Ni Ơn Đi phô là nhà văn người Anh. Ông là một người tham gia rất tích cực tất cả các hoạt động chính trị của thời đại mình đồng thời cũng là một nhà văn dùng ngòi bút mình làm vũ khí chiến đấu. Ông đã viết hàng trăm tác phẩm về những vấn đề nhức nhối trong xã hội. Ông đã để lại một khối lượn tác phẩm đồ sộ và có tầm ảnh hưởng lớn đối với thời đại. Kể đến những tác phẩm nổi tiếng của ông ta không thể không nhắc đến tác phẩm “Ro bin xơn ngoài đảo hoang”. Tác phẩm kể về nhân vật  Rô bin xơn thích ngao du đi phiêu lưu say mê những miền đất lạ.

 Trước hết ta cùng nhìn nhận đánh giá vê hình dạng cũng như trang phục của Ro bin xơn đã được tác giả khắc họa như thế nào. Tôi đội một chiếc mũ to tướng cao lêu đêu chẳng ra hình thù gì làm bằng da một con dê, với mảnh da rủ xuống phía sau gáy, vừa để che nắng, vừa để chắn không cho mưa hắt vào cổ”. Bộ dạng ấy quả thật đã tạo nên được nụ cười mỉm từ phía bạn đọc và có lẽ chính người tạo ra nó cũng phải thú vị trước hiệu quả, công dụng của chiếc mũ này. Không chỉ có chiếc mũ, mà cả áo, quần, “giày” cũng được làm bằng da dê – trang phục ấy không còn bất cứ dấu vết nào của đời sống văn minh. Rô-bin-xơn tự ngắm nghía mình, phô ra tất cả những nét vụng về thô kệch trong bộ dạng từ đầu đến chân là … dê của mình, hài lòng với sự hào phóng của đảo hoang đã hào phóng cho chàng những tấm da dê quý giá. Nhưng có lẽ sự hài lòng hiện ra sau lời kể chính là ở chỗ tất cả đều được tạo nên từ bàn tay lao động, là công sức và sự khéo léo của chính chàng để chế tác ra những sản phẩm độc nhất vô nhị này ở đây ta thấy nhân vật, một mình trên một hòn đảo hoang vắng mà bữa sáng có sữa tươi, bữa ăn thường ngày có bánh mì, bánh bột gạo tẻ, thịt, dê, trứng rùa, bơ và phó mát; tráng miệng thì có các thứ hoa quả, nhất là nho tươi, nho khô, thiết tưởng cũng thịnh soạn không kém ở những khách sạn bình

Rô-bin-xơn đã không bị thiên nhiên khuất phục. Trái lại, anh biết dùng trí tuệ, đôi bàn tay và ý chí của mình của con người để cải tạo thiên nhiên, bắt thiên nhiên phục vụ đời sống mình. Việc nuôi dưỡng và thuần dưỡng dê rừng cửa Rôbinxơn là một kỳ công. Sữa tươi, phó mát, bơ, áo da mà anh làm ra là thành quả lao động trong gian khổ và cô đơn. Ro bin xơn là một người nước Anh, thuyền chàng bị trôi dạt vào một bờ biển xích đạo. Anh đã sống một mình trong khoảng thời gian mười năm ngoài đảo hoang. Tất cả những điều đó làm nên một hình tượng nhân vật Ro bin xơn được tác giả khắc họa rất sinh động và nổi lên đó là tinh thần của một con người ngoài đảo hoang. Cuộc sống của Ro bin xơn rất khó khăn cực nhọc như thế nhưng khi khắc họa chân dung của mình chàng không hề thốt ra những lời buồn đau hoặc gian khổ mà cả bài thơ ta chỉ thấy cái hài hước vui vẻ của con người này. Đằng sau nụ cười thấp thoáng qua lời kể, ta có thể hình dung ra quyết tâm và ý chí của một con người đầy nghị lực vươn lên. Biết bao lo toan, tính toán từ “sáng tạo” để thích nghi với hoàn cảnh, khẳng định bản năng sinh tồn mạnh mẽ của con người hiện lên qua câu chuyện của Rô-bin-xơn. Chiếc mũ da dê kì quái che đến tận cổ vì “chẳng có gì tai hại bằng nước mưa luồn trong áo thấm vào da thịt”.

Những công việc bận rộn với vật dụng bất li thân đáp ứng những nhu cầu tối thiểu cũng là cách để chàng vượt qua cảm giác buồn chán thường dễ xảy đến với con người cô đơn. Chàng không chỉ đối chọi với thiên nhiên mà đã thể hiện rõ tư thế người làm chủ, bắt thiên nhiên phải khuất phục. Không những thế, qua những chi tiết chàng tự mô tả bản thân, ta hiểu Rô-bin-xơn đã tự chiến thắng chính mình.

robinson ngoai dao hoang - 3 bài Cảm nghĩ về nhân vật Rô-bin-sơn trong "Rô- bin- sơn ngoài đảo hoang"

BÀI LÀM VĂN MẪU SỐ 2 CẢM NHẬN NHÂN VẬT ROBINXON TRONG “ROBINXON NGOÀI ĐẢO HOANG ” LỚP 9

Khi nói đến Đi –phô là người ta nghĩ ngay tới một đại thi hào người Anh bởi tên tuổi của ông gắn liền với một kiệt tác “Robinxon ngoài đảo hoang”  Đây là một câu chuyện đọng lại trong tâm hồn và trí óc độc giả bởi những suy nghĩ và cảm xúc sâu sắc. Nổi bật trong câu chuyện là nhân vật Robinxon.

Trước hết Rô-bin-xơn là một người rất ưa thích hành động, anh thích những sự phiêu lưu và hứng thú muốn khám phá những miền đất lạ. Điều này toát lên từ chính diện mạo của anh “Râu ria của tôi đã có lúc tôi để mặc cho nó mọc dài đến hơn một gang tay. Nhưng vì tôi có cả kéo và dao cạo đủ dùng nên tôi cắt đi khá ngắn gọn, trừ hàng ria ở môi trên tôi xén tỉa thành một cặp ria mép to tướng kiểu Hồi giáo như ria vài gã Thổ Nhĩ Kì tôi gặp ở Xa-lê, vì người Ma-rốc không để ria theo kiểu như người Thổ; tôi chẳng dám nối cặp ria mép ấy dài đến mức có thể dùng treo mủ của tôi nhưng chiều dài và hình dáng kì quái của chúng cũng khiến cho mọi người phải khiếp sợ nếu như là ở nước Anh”. Chính cái đam mê ấy của chàng trai đã khiến anh ta bất chấp mọi hiểm nguy,khó khăn và chông gai thử thách để đến với những điều mới mẻ. Chuyến đi đầu tiên của anh là ở Hơn, theo bạn đi đến Luân Đôn qua đường biển nhưng thật không may điều tồi tệ đã xảy ra con tàu không may bị chìm ở Y-ac-mao.Mặc dù gặp khó khăn như vậy nhưng Rô-bin-xơn không hề bỏ cuộc, với ý chí và nghị lực anh vẫn tiếp tục chuyến đi của mình tiếp theo khi quen với một thuyền trưởng và rời bến ở Ghi-nê. Trong hành trình này, lần đầu tiên anh gặp may mắn. Tuy nhiên, đến lần thứ hai anh lại gặp nạn đối mặt với những tên cướp biển, anh bị chúng bắt làm nô lệ tại Xa-lê. Hành trình của anh vẫn chưadừng lại. Hai nămtiếp đó, Rô-bin-xơn chạy sang Bra-xin làm trang trại. Chuyến đi mang tính bước ngoặt lớn của anh chính là khi có một chuyến buôn bán lớn, nhưng số phận đen đủi tàu gặp nạn, bị mất phương hướng. Nhưng thật may Rô-bin-xơn thoát nạn sống sót và trôi vào một đảo hoang.

Rô-bin-xơn là một chàng trai có ý chí và nghị lực phi thường. Dù hoàn cảnh khó khăn đảy anh vào hết hiểm nguy này đến hiểm nguy khác nhưng anh không hề bỏ cuộc từ bỏ những gì mình đang theo đuổi.Nhờ tinh thần lạc quan và sự chăm chỉ, cần cù sẵn có đã giúp cho Rô-bin-xơn làm tốt mọi công việc. Tài năng của anh còn được thể hiện trong sự sáng tạo. Từ việc nuôi dê đến việc vắt sữa dê và việc “thử làm bơ và pho-mát”. Chính điều này đã khiến Rô-bin-xơn vô cùng hứng thú: “Các bạn thử nghĩ, một mình trên một hòn đảo hoang vắng mà bữa sáng có sữa tươi, bữa ăn thường ngày có bánh mì, bánh bột gạo tẻ, thịt dê, trứng rùa, bơ và pho mát, tráng miệng thì có các thứ hoa quả, nhất là nho tươi, nho khô, thiết tưởng cũng thịnh soạn, không kém ở những khách sạn bình thường tại các thành phố lớn”.

Ngoài ra, Rô-bin-xơn còn là một chàng trai hết sức yêu đời. Phải là một người có niềm tin mãnh liệt vào cuộc sống mới có thể sống và vượt qua ở một nơi hoang sơ như vậy. Một mình sống ở giữa đảo hoang, anh vẫn muốn sống một cuộc đời theo đúng nghĩa, đáng nhớ và đáng ngưỡng mộ. Anh muốn đem lại những giá trị tốt đẹp nhất cho cuộc đời cho dù đó là những điều nhỏ nhặt và giản dị.

Câu chuyện kể về một người tưởng chừng như bình thường nhưng lại hết sức phi thường để từ đó một chân lý sâu sắc toát ra từ câu chuyện đó là lan tỏa tinh thần lạc quan yêu đời đến tất cả mọi người cho dù ở trong bất cứ hoàn cảnh khó khăn nào vẫn luôn vững lòng đặt niềm tin vào cuộc sống và chính bản thân mình.

Thu Minh – baiviethay.com

BÀI VĂN MẪU SỐ 3 CẢM NGHĨ VỀ NHÂN VẬY RÔ-BIN-SƠN TRONG “RÔ-BIN-SƠN NGOÀI HOANG ĐẢO”

“Rô-bin-sơn Cru-xô” là tiểu thuyết đầu tay cũng như nổi tiếng nhất của Đi-phô. Đến với tác phẩm, bạn đọc được đến với bức chân dung về cuộc sống gian khổ, khắc nghiệt và tinh thần lạc quan của nhân vật Rô-bin-sơn bị lưu lạc ngoài đảo hoang trong suốt mười lăm năm. Qua tác phẩm nói chung và đoạn trích “Rô-bin-sơn ngoài đảo hoang” nói riêng, ta càng thêm khâm phục ý chí cũng như sức mạnh phi thường của những con người trong cuộc đấu tranh với thiên nhiên.

        Trước hết, với giọng điệu dí dỏm, hóm hỉnh chính nhân vật Rô-bin-sơn đã tự họa lên trước mặt người đọc chân dung của chính mình hết sức buồn cười và kỳ lạ. Rô-bin-sơn đã tự miêu tả trang phục của mình: “chiếc mũ to tướng cao lêu đêu chẳng ra hình thù gì làm bằng da của một con dê, với mảnh da đổ xướng phía sau gáy, vừa để che nắng, vừa để chắn không cho mưa hắt vào cổ.” Áo và quần cũng làm bằng da dê. Quần thì loe đến gối, long dê thòng xuống mỗi bên đến giữa bắp chân, không khác gì quần dài. Rô-bin-sơn sống ngoài đảo nên không có một đôi giày tử tế để đi nhưng anh đã tự sáng tạo ra một đôi cho riêng mình: “chẳng biết gọi là gì, giống như đôi ủng bao quanh bắp chân và buộc dây hai bên” và “hình dáng hết sức kì cục” chẳng khác gì áo quần mà anh đang mặc. Những vật dụng của anh cũng hết sức thô sơ nhưng không kém phần cầu kỳ. Quanh người là thắt lưng bản rộng bằng da dê phơi khô; hai bên có hai quai đeo, môt bên đeo một chiếc cưa nhỏ, một bên đeo một chiếc rìu con; phía dưới cánh tay trái thì lủng lẳng hai bên túi, một túi đựng thuốc súng, một túi đựng đạn ghém. Anh đeo trên người mình những vật dụng cần thiết cho công cuộc mưu sinh trên đảo hoang của mình: chiếc gùi sau lưng, khoác súng trên vai, một chiếc dù lớn bằng da dê trên đầu. Chính một tay Rô-bin-sơn tự tạo cho mình những trang phục ấy nên anh rất lấy làm tâm đắc mặc dù vẻ ngoài của mình có thể làm người ta “hoảng sợ” hoặc “phá lên cười sằng sặc”. Bộ trang phục của anh cùng với những vật dụng mà anh mang theo mình tuy thô kệch nhưng đều là những thứ cần thiết cho hoàn cảnh để sinh sống ngoài đảo hoang khắc nghiệt. Qua đó ta thấy được sức sống, sức tồn tại mãnh liệt của Rô-bin-sơn.

        Một mình lưu lạc ngoài đảo hoang nên diện mạo của Rô-bin-sơn cũng ít nhiều thay đổi, dần dần trở nên giống người trong thời kỳ tiền sử. Tiếp tục bằng giọng điệu hài hước, Rô-bin-sơn đã miêu tả: “Mặt tôi rám nắng, đen sạm lại, tuy chưa đến nỗi như cột nhà cháy; râu thỉnh thoảng ó cạo nhưng vẫn đâm ra như chổi xể; cặp ria theo kiểu người Thổ Nhĩ Kỳ vừa dài vừa rậm khác thường, tô đậm thêm nét cổ quái vào diện mạo của tôi.” Chính Rô bin sơn cũng phải tự nghĩ: “Giá có người nào trông thấy tôi, nếu không kinh sợ thì cũng bò ra mà cười.” Rô-bin-sơn hiện ra như lãnh chúa của một vùng đảo hoang. Qua giọng kể, ta thấy sáng lên một tinh thần lạc quan, yêu đời trong sáng. Trong những tháng ngày lưu lạc, anh không hề tuyệt vọng chán nản mà trái ngược lại đã tự tạo cho mình một cuộc sống ở bằng tất cả sự thông minh, khéo léo và nghị lực phi thường. Chính anh đã vươn lên làm chủ cuộc sống đơn độc một mình đầy khó khăn khắc nghiệt tại một vùng đất không có bóng người.

        Truyện kể theo ngôi thứ nhất, giọng kể hài hước hóm hỉnh cuốn hút người đọc. Tuy đoạn trích không dài nhưng người đọc vẫn có trong mình hình dung rõ nét đến từng chi tiết về bức chân dung con người. Qua việc khắc họa bức chân dung ấy gắn cùng với hoàn cảnh sống đầy rẫy những gian truân thử thách nơi hoang đảo một mình, tác giả đã làm sáng lên trước mắt người đọc những phẩm chất cao quý của con người đó là ý chí nghị lực phi thường, tinh thần vượt khó và lạc quan yêu đời để luôn lạc quan vươn lên trong cuộc sống.

        “Con người có thể bị tiêu diệt nhưng không thể bị khuất phục” (Heming way). Quả thật thế, đoạn trích “Rô-bin-sơn ngoài đảo hoang” chính là một bài ca lao động sáng tạo cũng như ca ngợi những phẩm chất tốt đẹp của con người mặc cho hoàn cảnh khắc nghiệt như thế nào. Chính điều này đã tạo nên cho đoạn trích nói riêng và tác phẩm nói chung sức sống trường tồn trong lòng bạn đọc.

Check Also

top 10 bai van ta cay chuoi 310x165 - Top 10 bài văn tả cây chuối

Top 10 bài văn tả cây chuối

Việt Nam là một trong những nước quanh năm cây trái tốt tươi. Trái cây …

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *