Home / Giáo dục / Cảm nhận nhân vật Nhĩ trong “Bến quê” – 3 bài văn phân tích hay nhất đầy đủ

Cảm nhận nhân vật Nhĩ trong “Bến quê” – 3 bài văn phân tích hay nhất đầy đủ

Từ sau năm 1986, nền văn học của chúng ta mới thực sự đổi mới mà Nguyễn Minh Châu chính là người “mở đường tinh anh và tài hoa nhất”. Theo Nguyễn Minh Châu, văn học giai đoạn 1945- 1975 do hoàn cảnh đặc biệt của nó mà chỉ thống nhất trong một đề tài, một nội dung phản ánh. Nhưng sau năm 1975, khi đất nước bước vào thời kì đổi mới, con người giờ đây không phải là những chiến sĩ cầm sung ra trận mà là con người bình thường giữa cuộc sống mưu sinh khó khăn. Cùng với “Bức tranh”, với “Chiếc thuyền ngoài xa”, … “Bến quê” là một trong những truyện ngắn nổi tiếng của Nguyễn Minh Châu. Những bài làm văn mẫu dưới đây sẽ giúp các bạn phân tích nhân vật Nhĩ trong truyện ngắn “Bến quê”. Khi phân tích, các bạn có thể đan xen những cảm nhận, suy nghĩ của riêng bản thân. Các bạn có thể tham khảo những bài làm văn mẫu dưới đây để từ đó có thể định hướng cách viết cho riêng mình. Chúc các bạn thành công!

BÀI LÀM VĂN MẪU SỐ 1 PHÂN TÍCH NHÂN VẬT NHĨ TRONG “BẾN QUÊ”

Không phải ngẫu nhiên mà Nguyễn Minh Châu được mệnh danh là “người mở đường tài hoa và tinh anh nhất” của văn học đổi mới. Sau năm 1975, Nguyễn Minh Châu đoạn tuyệt một lối kiểu sử thi, lãng mạn để mở rộng sự khám phá hiện thực về con người và cuộc sống. Điều ấy được thể hiện rõ trong nhân vật Nhĩ của truyện ngắn “Bến quê”.

Truyện ngắn “Bến quê” được xuất bản vào năm 1985. Câu chuyện chứa đựng những trải nghiệm của một đời người qua nhân vật chính là Nhĩ, từ đó Nguyễn Minh Châu đưa đến cho chúng ta những bài học mang tính quy luật, vĩnh hằng.

Nhĩ như một con chim tự do đã bay đến rất nhiều nơi. Anh vốn là người từng trải và có địa vị, đôi chân đã đặt đến nhiều vùng đất “Suốt đời Nhĩ đã từng đi tới không sót một xó xỉnh nào trên trái đất”. Như vậy, những cảnh đẹp nơi phồn hoa đô hộ, những thức ngon vật lạ, Nhĩ đều biết đến. Nhưng một nghịch lý lại xảy đến: Nhĩ đi đến rất nhiều nơi vậy mà một bãi bồn bên kia sông Nhĩ chưa từng một lần đặt chân đến, đến khi anh ốm mới nhân ra điều đó.

Chính trong thời gian nằm ở giường, Nhĩ bỗng nhận ra nhiều điều hơn. Trước đó, anh vì sống nhanh quá, vì mải đuổi theo những cảnh đẹp xa lạ thì giờ đây, anh đã lắng hồn mình lại để cảm nhận mọi thứ xung quanh. Qua cửa sổ nhà mình, Nhĩ cảm nhận được những vẻ đẹp bình dị mà thân thương của quê mình, ấy là những bông hoa bằng lăng như “ đậm sắc hơn”, ấy là dòng sông Hồng “ màu đỏ nhạt, mặt sông như rộng thêm ra”, ấy là bãi bồi phù sa lâu đời ở bên kia sông dưới những tia nắng đầu thu đang phô ra “ một thứ màu vàng thau xen với màu xanh non…”, ấy là bầu trời, là vòm trời quê nhà “như cao hơn”. Cuộc đời Nhĩ cũng như một bến bờ đã lở kia thôi, anh ngược xuôi giữa dòng đời bon chen vậy mà bông hoa bằng lăng trước nhà, bãi bồi bên kia sông, những điều bình dị và dễ trông thấy anh lại chẳng mấy đoái hoài. Đó dường như là bi kịch mang tính quy luật và vĩnh hằng của kiếp người: chúng ta mãi chảy theo mọi điều vậy mà lại quên đi vẻ đẹp nội tại của quê hương mình.

Cũng khi nằm trên giường bệnh, Nhĩ nhận ra nhiều điều về người vợ và đứa con của mình, cả những người xung quanh nữa. Là Liên, người vợ tần tảo, giàu đức hi sinh, giờ đây Nhĩ mới nhận ra “tiếng bước chân rón rén quen thuộc” trên “những bậc gỗ mòn lõm”, là khi thấy vợ mặc “tấm áo vã”. Thì ra, người vợ đầu gối tay ấp của mình, trước đây Nhĩ luôn thờ ơ, lạnh lùng, vô cảm. Nhìn thấy người vợ ấy, trong lòng Nhĩ hối hận…

Cả đứa con trai của Nhĩ nữa, vì những điều mình còn chưa làm được, Nhĩ đành gửi vào đứa con trai của mình. Nhưng Nhĩ lại nhận ra rằng, con trai của anh cũng giống như anh, nó không vượt ra khỏi những “vòng vèo, chùng chình” của cuộc đời.

Khi nằm trên giường bệnh, đồng thời, Nhĩ cũng nhận ra sự quan tâm vô tư, trong sáng, giàu cảm thông chia sẻ của đám trẻ con giúp anh ngồi dậy, là ông cụ giáo Khuyến nữa,…

Nhà văn Nguyễn Minh Châu đã xây dựng tình huống nghịch lý để đưa đến một thông điệp rằng: cuộc đời mỗi con người luôn có sự bất ngờ như thế và chúng ta buộc phải chấp nhận điều đó. Đồng thời, những điều bình dị xung quanh chúng ta, đừng để cuộc sống bon chen ngoài kia khiến ta quên lãng…

Nhà văn Nguyễn Minh Châu đã đem đến cho chúng ta một bài học sâu sắc, mang tính vĩnh hằng của đơi người thông qua nhân vật Nhĩ. Bởi vậy, truyện ngắn “ Bến quê” còn mãi với thời gian, với năm tháng.

nhan vat nhi ben que - Cảm nhận nhân vật Nhĩ trong "Bến quê" - 3 bài văn phân tích hay nhất đầy đủ
Hình ảnh minh họa nhân vật Nhĩ trong truyện Bến Quê

BÀI VĂN MẪU SỐ 2 PHÂN TÍCH NHÂN VẬT NHĨ TRONG  “BẾN QUÊ”  CỦA NGUYỄN MIH CHÂU LỚP 9

Nguyễn Minh Châu là một trong những nhà văn tiêu biểu của  Việt Nam thời kì kháng chiến chống Mỹ. Sau năm 1975, sáng tác của ông đặc biệt là truyện ngắn. đã thể hiện những tìm tòi quan trọng về tư tưởng và nghệ thuật góp phần đổi mới nền văn học nước nhà. Truyện ngắn “ Bến quê” chưá đựng những suy ngẫm và rải nghiệm sâu sắc về con người và cuộc đời, thức tỉnh sự trân trọng vẻ đẹp bình dị của gia đình, quê hương xứ sở. Trong truyện nổi bật là nhân vật Nhĩ với những cảm nhận về suy nghĩ và cuộc đời.

Nhân Nhĩ trong tác phẩm là nhân vật tư tưởng một kiểu lọai nhân vật chỉ có trong sáng tác của Nguyễn Minh Châu từ sau những năm 1975. Nhân vật Nhĩ chỉ có những cảm nhận và suy nghĩ về con người và cuộc đời.Đọc xong câu chuyện ta không biết nhân vật Nhĩ bao nhiêu tuổi, làm nghề gì  chỉ biết anh làm một công việc giúp anh có thể đi khắp đó đây trên thế giới. Khi đã có tuổi Nhĩ lại mắc một căn bệnh hiểm nghèo nằm liệt trên giường bệnh. Nhà văn đã đặt nhân vật vào một hoàn cảnh đà nghịch lý, đó là trong những ngày nằm trên giường bệnh Nhĩ đã phát hiện ra vẻ đẹp bình dị của quê hương xứ sở, của tổ ấm gia đình yêu thương. Tất cả đối với Nhĩ giờ đã quá muộn màng trong tâm trạng đầy tiếc nuối và ân hận.

Trước hết là cảm nhận của Nhĩ về vẻ đẹp khung cảnh thiên nhiên buổi sáng mùa thu.  Vào buổi sáng đầu thu hôm ấy qua ô cửa căn phòng Nhĩ đã phát hiện ra được: những bông hoa bằng lăng cuối mùa thu đã vãn trên cành, sắc màu đã đạm hơn. Tiết trời mùa thu đem đến cho con song màu đỏ nhạt phù sa mặt sông như rộng thêm ra. Vòm trời cũng như cao hơn, những tia nắng sớm dang từ từ di chuyển từ mặt nước lên khoảng bờ bãi bên kia sông. Hình ảnh bên kia sông đang phô ra một thứ màu vàng thua xen với màu xanh non – những màu sắc đã quá quen thuộc như da thịt hơi thở. Hình ảnh buổi sáng mùa thu là một biểu tượng đẹp cho quê hương xứ sở. Nhưng tiếc thay cho đến tận những ngày tháng cuối cùng của cuộc đời Nhĩ mới có thể nhận ra điều này.

Tiếp theo là cảm nhận của Nhĩ về Liên và con trai của mình. Sau bao nhiêu năm chung sống lần đầu tiên Nhĩ nhìn thấy Liên đang mặc một tấm áo vá, những ngón tay gầy guộc đang vuốt ve bên bờ vai chồng. tiếng bước chân của người đàn bà trên bậc gỗ mòn lõm. Nhĩ cảm nhận được Liên là một người vợ tần tảo, chịu đựng dịu dàng giàu đức hi sinh. Từ hiện tại cảm nhận của Nhĩ về quá khứ anh nhớ hồi mới cưới chị từ một làng bên kia sông về làm vợ ngày ấy Liên là một cô gái thôn quê mình mặc áo cánh nâu, đầu chít khăn mỏ quạ. Bây giờ Liên đã trở thành người đàn bà thị thành nhưng tâm hồn chị vẫn giữ trọn nét tần tảo dịu dàng. Từ đó Nhĩ mới chiêm nghiệm được một điều: Gia đình là tổ ấm là chỗ dựa tinh thần cho anh sau bôn tảu và tìm kiếm. Nhưng tiếc thay với anh bây giờ đã quá muộn để nhận ra điều này. Anh nhận ra thằng con trai càng lớn càng giống anh. Khi anh nhờ con sang bờ bãi bên kia sông hộ mình thì nó không hiểu ý lại xa vào đám chơi cờ thế trên hè phố khiến Nhĩ cảm nhận rằng con anh cũng giống anh mấy năm trước chả thấy gì hay ho ở bên bờ kia sông.

Cuối cùng là niềm khao khát và những suy ngẫm triết lý về con người và cuộc sống. Cũng vào buổi sáng đầu thu hôm ấy Nhĩ bất chợt nhận ra được vẻ đẹp của cảnh vật bên kia đòi bình dị và gần gũi qua ô cửa sổ căn phòng. Trong anh sáng bừng lên một niềm khao khát một lần được đặt chân lên bến sông quê. Nhưng với Nhĩ giờ đây nơi ấy là một chân trời xa lắc. Từ đây giúp Nhĩ chiêm nghiệm ra một điều: Con người ta thường khó tránh khỏi những điều vòng vèo hoặc chùng chình trong cuộc sống. Con trai anh vì mải chơi cờ thế mà bỏ lỡ chuyến đò ngang ngày hôm nay nhưng ngày mai nó vẫn có thể sang được. Nhưng đối với anh đã bỏ lỡ chuyến đò đích thực của cuộc đời mình.

Nhân vật Nhĩ được nhà văn xây dựng với những trăn trở day dứt và tiếc nuối để từ đó toát lên  những triết lý sâu sắc về con người và cuộc đời của nhân vật Nhĩ hay của chính nhà văn được thể hiện qua ngòi bút khắc họa tâm lý nhân vật, nhiều hình ảnh mang ý nghĩa biểu tượng và tình huống truyện nghịch lý cách trần thuật theo dòng tâm trạng của nhân vật

Thu Minh – baiviethay.com

BÀI LÀM VĂN MẪU SỐ 3 CẢM NHẬN NHÂN VẬT NHĨ TRONG “BẾN QUÊ”

Nguyễn Minh Châu là “một trong số những nhà văn mở đường tinh anh và tài năng nhất của văn học ta hiện nay”(Nguyên Ngọc). Ông được coi là một trong những cây bút tiên phong của văn học Việt Nam thời kì đổi mới. Sự tinh anh và tài năng của Nguyễn Minh Châu được thể hiện ở quá trình tư duy nghệ thuật. Trước năm 1975 văn học là thước đo giá trị chủ yếu của nhân cách, đó là sự công hiến, hy sinh cho cách mạng, là các chuẩn mực đạo đức. Sau năm 1975 văn học có cái nhìn mới, có tính chất hướng nội, trở về với đời thường, đi sâu khám phá sự thật đời sống ở bình diện đạo đức, thế sự, ý thức về sự thật cuộc sống, nhìn thẳng vào sự thật, phát hiện ra những mối quan hệ xã hội phức tạp, từ đó hình thành nhân cách con người trong thời đại mới.

Bến quê được xuất bản năm 1985. Với cốt truyện rất bình dị nhưng truyện chứa đựng những suy nghĩ, trải nghiệm sâu sắc của nhà văn về con người và cuộc đời, thức tỉnh ở mọi người sự trân trọng những vẻ đẹp và giá trị bình dị, gần gũi của gia đình của quê hương.

Nhĩ vốn là một người có địa vị, vốn hiểu biết phong phú bởi “suốt đời Nhĩ đã từng đi tới không sót một xó xỉnh nào trên trái đất”, đã từng đi khắp nơi trên trái đất với bất nơi nào anh cũng đã từng đặt chân tới nhưng đến phút giây cuối đời anh lại phải cột chặt thân mình bên giường bệnh. Và khi phải gắn mình hoàn toàn trên chiếc giường chật hẹp, không đi lại được, anh mới có thời gian để quan sát mọi thứ xung quanh, anh mới biết quý trọng và chợt nhận ra vẻ đẹp giàu có của bãi bồi bên kia sông Hồng – nơi mà anh chưa từng đặt chân đến và vẻ đẹp tâm hồn của người vợ nhưng lúc đó lại đã là lúc anh liền kề cái chết.

Nhĩ là người có tâm hồn nhạy cảm, giàu trải nghiệm với suy nghĩ thâm trầm, sâu xa và triết lí. Trái tim nhạy cảm được thể hiện trong chính những cảm nhận của anh về vẻ đẹp quê hương, về bãi bồi bên kia sông. Qua cửa sổ nhà mình Nhĩ cảm nhận được trong tiết trời lập thu vẻ đẹp của hoa bằng lăng “đậm sắc hơn”. Sông Hồng “màu đỏ nhạt, mặt sông như rộng thêm ra”, bãi bồi phù sa lâu đời ở bên kia sông dưới những tia nắng sớm đầu thu đang phô ra “một thứ màu vàng thau xen với màu xanh non…” và bầu trời, vòm trời quê nhà “như cao hơn”. Và tất cả như “đang phô ra trước khuôn cửa sổ của gian gác nhà Nhĩ một thứ màu vàng thau xen với màu xanh non – những màu sắc thân thuộc quá như da thịt hơi thở của đất màu mỡ”. Không gian cảnh quê ấy với Nhĩ sao mà vừa thân thương, quen thuộc lại vừa lạ lẫm, mới mẻ đến vậy. Đó là những thứ rất bình dị mà đơn sơ, là nơi chỉ cần anh ghé mắt qua ô cửa sổ là có thể nhìn thấy, chẳng phải là cái gì đó cao sang, tráng lệ nhưng bây giờ anh lại có niềm sâu sắc, xúc động, trong những giờ phút cuối sắp ra đi, có cơ hội quay lại để ngắm nhìn anh mới thấm thía đau đớn nhận ra.

Cũng chính vì niềm xúc động mạnh mẽ ấy thôi thúc anh, tuy anh không thể tự đặt chân lên bãi bờ bên kia để cảm nhận được sâu sắc được cảnh đẹp của quê hương, anh còn có đứa con trai vì thế Nhĩ đã gửi gắm tất cả tâm nguyện vào đứa con trai là Tuấn của mình. Anh muốn Tuấn “qua đò đặt chân lên bờ bên kia, đi chơi loanh quanh rồi ngồi xuống nghỉ chân ở đâu đó một lát, rồi về”. Đó là một tâm nguyện rất đơn giản, nhưng sao với Nhĩ đó lại đáng thương và suy ngẫm, anh thu tất cả sức lực giơ bàn tay lên khoát khoát như ra hiệu cho một ai đó, như đang khẩn thiết ra hiệu, đó cũng như là cái khoát tay giục giã của chính Nguyễn Minh Châu dành cho chúng ta: dù cho có đi đâu xa, thăm thú nhiều nơi, nhưng hãy biết tìm về với những giá trị đích thực của cuộc đời, cội nguồn của mình và những giá trị thẩm mĩ đích thực.

Check Also

top 10 bai van ta cay chuoi 310x165 - Top 10 bài văn tả cây chuối

Top 10 bài văn tả cây chuối

Việt Nam là một trong những nước quanh năm cây trái tốt tươi. Trái cây …

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *