Home / Giáo dục / Cảm nhận “Con chó Bấc” lớp 9 – 3 bài văn cảm nghĩ hay nhất đầy đủ

Cảm nhận “Con chó Bấc” lớp 9 – 3 bài văn cảm nghĩ hay nhất đầy đủ

Văn học là một phần không thể thiếu trong đời sống tinh thần của con người. Những tác phẩm văn học muốn vượt thoát khỏi sự băng hoại của thời gian thì đòi hỏi nó phải nói được một bài học, thể hiện được một cái nhìn mới mẻ, độc đáo mang tính phát hiện khám phá. Và “Tiếng gọi nơi hoang dã” đã đáp ứng nhu cầu ấy để xếp vào hàng tác phẩm kinh điển trên thế giới. Không còn khai thác com người, tác phẩm của Giắc Lân- đơn đã đi vào xứ sở của loài vật, khiến nó có tâm trạng tình cảm như một thực thể sống đông. Qua loài vật, nhà văn lại nói chuyện muôn thuở của con người về tình yêu thương, tính đồng loại, bản năng… Và “Con chó Bấc” là một đoạn trích đặc sắc.

BÀI VĂN MẪU SỐ 1 CẢM NGHĨ VỀ “CON CHÓ BẤC” LỚP 9

Nhiều người vẫn luôn cho rằng giữa con người và con vật cũng chỉ là một quan hệ chủ- tớ, lạnh lùng tàn nhẫn nhưng thực tế vẫn có những mối quan hệ rất gắn bó và thân thiết. Điều này đã được khắc họa qua đoạn trích “Con chó Bấc”.

Đoạn trích nằm trong cuốn tiểu thuyết “Tiếng gọi nơi hoang dã”, một trong những tác phẩm văn học kinh điển trên thế giới đã làm say đắm bạn đọc bao thế hệ. Tác giả của nó là Giắc Lân- đơn sinh năm 1876 mất năm 1916, sinh ra tại Phran-xi-xco. Ông cũng phải chật vật kiếm sống bằng nhiều nghề trước khi đến với nghề viết văn và có những tác phẩm để đời.

Đoạn trích kể về con chó Bấc bị bắt  cóc và bị đưa đến vùng Bắc cực lạnh lẽo để kéo xe trượt tuyết cho những kẻ tìm vàng. Những kẻ đó đối xử độc ác tàn bạo với chú, chỉ riêng Giôn Thoóc- Tơn là còn tình thương và lòng bao dung với con chó. Đoạn trích đã thể hiện thấm thía và cảm động tình cảm này.

Với Giôn, Bấc không phải chỉ là một con chó, một con vật vô tri mà anh coi nó như một người bạn, người thân, một tri kỉ. Cách mà anh đối xử với Bấc tựa như người cha ân cần chăm sóc cho đứa con trai bé bỏng. Anh “túm chặt lấy đầu Bấc rồi dựa đầu nó vào đầu anh”. Hai mái đầu cận kề, hai tâm hồn nương tựa vào nhau. Anh còn dành cho Bấc những lời nói âu yếm, đối xử với Bấc một cách đặc biệt mà trong suốt quãng thời gian sau này, Bấc chẳng còn gặp được ai đối xử với mình bằng sự vô hạn như thế. Thoóc- Tơn cho rằng “Đằng ấy gần như biết nói đấy!”. Khoảng cách giữa con vật và con người giờ đây đã bị xóa bỏ chỉ còn bầu không khí ấm áp tình thân. Anh thực sự là một con người có lòng vị tha không chỉ với đồng loại mà còn ngay cả những loài vật nhỏ bé.

Và chính sự chân thành của Giôn đã cảm hóa được chú chó nhỏ kia, như làm vơi đi phần nào những đau đớn và nghiệt ngã mà Bấc đã chịu đựng từ những người chủ trước. Không chỉ cách đối xử của Giôn đặc biệt mà cách đáp trả tình cảm của Bấc cũng khác lạ “Há miệng ra cắn lấy bàn tay, ép răng xuống thật mạnh đến nỗi vết răng hằn vào da thịt một lúc lâu”. Đó không phải là sự trỗi dậy của bản năng thú tính mà là sự vuốt ve, âu yếm của chú chó dành cho người chủ tốt bụng của mình. Nhà văn còn khắc họa cảm xúc tột đỉnh của nó “tưởng chừng như quả tim mình nhảy tung ra khỏi cơ thể vì ngây ngất”. Giờ đây, Bấc đang chìm trong niềm sung sướng, hạnh phúc như một đứa trẻ tận hưởng trong vòng tay của cha mình. Nhưng trong Bấc luôn có một nỗi lo sợ sẽ đổi chủ, sợ rằng Thoóc- Tơn sẽ rời xa nó mãi mãi. Bởi vậy mà nó không săn đón những cử chỉ của anh nữa. Đó không phải sự lạnh nhạt mà tình yêu của nó dành cho anh đã chuyển thành sự tôn thờ ” nằm phục, ngước mắt lên nhìn anh…”

Tình cảm của Bấc và Giôn sâu nặng và gắn bó đến nỗi sau này khi Giôn chết, Bấc cũng rời bỏ con người đi theo “tiếng gọi nơi hoang dã”.

Nhà văn Giắc Lân- đơn quả là người có trí tưởng tượng phong phú và ngòi bút miêu tả tâm lý tinh tế mới khắc họa được thế giới nội tâm của một chú chó sinh động đến vậy.

Dù chỉ là một đoạn trích nhỏ nhưng “Con chó Bấc” đã để lại dư vang kéo dài trong lòng bạn đọc về một mối quan hệ thân thương giữa con người và loài vật.

con cho bac - Cảm nhận "Con chó Bấc" lớp 9 - 3 bài văn cảm nghĩ hay nhất đầy đủ

BÀI VĂN MẪU SỐ 2 CẢM NGHĨ VỀ CHUYỆN “CON CHÓ BẤC”

“Con chó bấc” là một câu chuyện rất hay của nhà văn nổi tiếng Lân-đơn. Câu chuyện kể về một chú chó bấc thông minh, lanh lợi và vô cùng trung thành với chủ của mình. Và qua đó, chúng ta có thể nhận ra mối giao hòa và liên kết thật đẹp và chật chẽ giữa chủ và vật nuôi, giữa người cho và kẻ nhận.

Tinh yêu thương giữa người và vật nuôi cũng có “cho” có “nhận” trong mối giao cảm, giao hòa, tương tác. Đây là một đoạn văn tuyệt bút nói vể mối quan hệ sâu sắc, đẹp đẽ và hiếm có ấy: “Khi được buông ra, nó bật đứng dậy thẳng lên, miệng cười, mắt hùng hồn diễn cảm, họng rung lên những âm thanh không thốt nên lời, và cứ như vậy trong tư thế đứng yên bất động. Những lúc ấy, Giôn Thoóc-tn lại kêu lên, trân trọng: “Trời đất! Đằng ấy hầu như biết nói đấy!”. Bấc như một đứa trẻ giàu tình cảm, nó “có một kiểu hiểu lộ tình thương yêu gần giống như làm đau người ta”. Nó hay cắn vào tay Giôn Thoóc-tơn mép răng xuống mạnh đến nỗi vết răng hằn vào da thit một lúc sau mới mất”. Và chỉ có anh mới cảm nhận một cách hạnh phúc rằng “cái cắn vờ ấy là cử chỉ âu yếm, yêu thương”.

Lân-đơn với tình yêu thương loài vật, với cái tài quan sát và diễn tả, đặc biệt ông đã phát hiện ra, đã “sống” với những rung động, với những biến thái tâm tình, ông đã “hiểu được” ngôn ngữ riêng của một vật nuôi đã được thuần dưỡng và gắn bó lâu đời với con người, một vật nuôi khôn nhất, trung thành nhất và giàu tình cảm nhất, để nói lên một cách xúc động về mối quan hệ “sôi nổi, nồng cháy, thương yêu đến mức tôn thờ, thương yêu đến mức cuồng nhiệt ” giữa Giôn Thoóc-tơn và con Bấc. Nếu như phần đầu, nhà văn đã lấy mối quan hệ giữa con Bấc với gia đình Thẩm phán Mi-lơ đế làm nổi bật mối tình yêu thương đặc biệt giữa con Bấc với Giòn Thoóc-tơn, thì ở phần giữa ông lại so sánh cách biểu hiện tình cảm của con Bấc và những con chó khác đối với chủ, mỗi con một vẻ. “Xơ-kit có thói quen thọc cái mũi của nó vào dưới bàn tay của Thoóc-tơn rồi hích hích mãi cho đến khi được vỗ về… Nich thì… tựa cái đầu to lớn của nó lên đầu gối của Thoóc-tơn”. Còn Bấc thì diễn đạt tình thương yêu bằng “sự tôn thờ”, sung sướng đến “cuồng lên” khi được Thoóc-tơn “vuốt ve” hoặc “nói chuyện” với nó… Thế giới loài vật được Lơn-đơn nhìn nhận và miêu tả như thế giới con người tràn ngập tình yêu thương và biết sống trong sự giao cảm đầy hạnh phúc! Con Bấc “thường nằm phục ở chân Thoóc-tơn hàng giờ, mắt hau háu, tỉnh táo, tinh lợi, ngước nhìn thẳng vào mặt anh, chăm chú vào đấy, xem xét kỹ nét mặt, theo dõi với một mối quan tâm đặc biệt từng biểu hiện thoáng qua, mọi cử động hoặc đổi thay trên thần sắc”. Có lúc con Bấc ngấm nhìn chủ từ phía sau, và bằng linh cảm, giao cảm giữa người và chó, anh quay đầu nhìn lại, đôi mắt Thoóc-tơn “tỏa rạng tình cảm tự đáy lòng”, còn “tình cảm của Bấc cũng ngời ánh lên qua đôi mắt nó”. Cách ngồi, cái ngước nhìn, cái lắng nghe và theo dõi cặp mắt và ánh mắt… của con chó Bấc hiện lên trên trang văn như một linh hồn người, trong biểu cảm có chiều sâu lí trí, trong tâm hổn có cả chiều cao của tư duy. Con chó Bấc không chỉ có tình yêu thương mà còn có cả những suy nghĩ sống bên “ông chủ lí tưởng”.

Con chó Bấc cũng có nỗi lo. Cuộc đời ba chìm bảy nổi đã qua, luôn luôn ám ảnh nó, “nó không muốn rời Thoóc-tơn ra một bước”. Nó luôn luôn sợ, Thoóc-tơn cũng lại biến khởi cuộc đời của nó như Pê-rôn và Phơ-răng-xoa và anh chàng người lai Ê-cốt đã đi qua rồi biến mất trước đây. Cả trong giấc mơ, nó cũng bị nỗi lo sợ này ám ảnh. Đêm nào nó cũng tỉnh giấc giữa chừng, rồi trườn qua giá lạnh đến đứng ở mép lều “lắng nghe tiếng thở đều đều của chủ”. Chi tiết ấy là một nét vẽ cảm động gợi lên trong lòng ta nhiều cảm thương xót xa. À ra thế đó, không chỉ riêng ở con người, mà cả những vật nuôi như con chó Bấc tinh khôn, tình cảm này cũng sợ ly biệt! Nhà văn Lơn- đơn đã nói được điều đó và diễn đạt bằng những hình ảnh giàu giá trị nhân bản.

Tóm lại, Lân-đơn đã lấy tình thương để tả loài vật. Ông đã miêu tả sống động, hấp dẫn con chó mang tình người. Nó đã sống tình nghĩa thủy chung như con người. Chúng ta học tập ở Lơn-đơn nghệ thuật tinh tế, biểu cảm trong miêu tả loài vật. Con chó Bấc nhân hậu, tình nghĩa đã làm cho thế giới tâm hồn chúng ta trở nên phong phú đối với những vật nuôi trong gia đình. Biết sống trong tình người, trong tình thương là cách sống đẹp nhất.

conchobac - Cảm nhận "Con chó Bấc" lớp 9 - 3 bài văn cảm nghĩ hay nhất đầy đủ

BÀI VĂN MẪU SỐ 3 CẢM NGHĨ VỀ TRUYỆN “CON CHÓ BẤC”:

Jack London sinh năm 1876 tại San Francisco, Mỹ. Sau khi trải qua thời thơ ấu nghèo khó, ông bỏ học năm 14 tuổi và làm nhiều nghề khác để kiếm sống: phu khuân vác, thủy thủ, công nhân dệt…, thậm chí gia nhập đoàn người đào vàng ở Klondike. Chính cuộc mưu sinh vất vả đã đem lại cho ông vốn sống vô cùng phong phú, ông đã tự mình trải nghiệm và gom góp hết thành lời văn và tư tưởng trong những tác phẩm. Từ năm 1902, ông bắt đầu quá trính sáng tác sung sức và trở thành tác giả thành công với hàng chục tiểu thuyết, truyện ngắn, tiểu luận tràn đầy tinh thần nhiệt thành chống lại những bất công trong xã hội, trong đó có Tiếng gọi nơi hoang dã (The Call of the Wild), Gót sắt (Iron Heel), Martin Eden, Tình yêu cuộc sống (Love of Life), Nanh trắng (White Fang) và hơn 50 tác phẩm khác.

Trước hết, xét về mặt Thooc-tơn, tình cảm của anh với con chó Bấc đâu đơn giản chỉ là tình cảm chủ tớ.,mà đó là tình cảm yêu thương đặc biệt. Trong suy nghĩ cả anh, Bấc không phải là một con chó mà là con người,là bạn bè, đứa con thân yêu, là nơi anh tâm sự, săn sóc bằng tất cả yêu thương. Thooc-tơn được đặt trong những mối liên hệ so sánh với những ông chủ trước của Bấc để làm nổi bật, ngời sáng đức tính đáng quý của anh. Thẩm phán Mi-lơ chăm sóc Bấc vì nghĩa vụ và trách nhiệm phải thực hiện, tư cách là một con chó săn, để giữ nhà, chỉ thế thôi. Những người tìm vàng xem Bấc là công cụ phục vụ cho mục đích kinh doanh, lợi nhuận của họ, làm tốt thì được thưởng, còn không thì cũng lạnh lung đối xử. Thoóc-tơn không chỉ cứu sống nó mà đối với nó còn là một người cha bởi chỉ có thể là một người cha mới có khả năng chăm sóc “con cái” của mình như vậy, chăm sóc chu đáo, tận tình và không còn giới hạn của sự thương yêu. Anh chào hỏi thân mật, nói lời vui vẻ, trò chuyện tầm phào, làm cho cả hai đều thích thú, “túm chặt lấy đầu Bấc rồi dựa đầu anh vào đầu nó”, đẩy tới đẩy lui. Trong những phút cao hứng này, Bấc còn nghe những tiếng rủa rủ rỉ từ miệng anh khe khẽ thốt lên mà nó cho là “những lời nói nựng âu yếm”. Tình cảm của Thoóc-tơn dành cho Bấc: “Trời đất! Đằng ấy hầu như biết nói đấy!” khiến con chó sung sướng trong sự âu yếm của anh. Mọi thứ đều xuất phát từ tình cảm cao thượng, thân thiết mà anh dành cho Bấc.

Từ ngày con chó Bấc được Thoóc-tơn cứu sống, nó mới được sống trong “một tình yêu thương thực sự và nồng nàn lần đầu tiên phát sinh ra bên trong nó”. Trước đó, nó cũng đã được hưởng hương vị của bình yên, vui vẻ nhưng tình cảm của Bấc với thẩm phán cũng chỉ là thứ tình cảm làm ăn, cùng nhau có lợi, mà nói “là thứ tình bạn trịnh trọng và đường hoàng”. Chính Thooc-tơn đã “khơi dậy” lên trong lòng Bấc những tình thương yêu “sôi nổi, nồng cháy, thương yêu đến mức tôn thờ, thương yêu đến cuồng nhiệt…”. Bấc là một con chó thông minh, nó hiểu tình yêu thương của Thooc-tơn qua tất cả những cử chỉ ấm áp, nó hiểu được và tìm cách đáp lại theo cách riêng của nó cũng không kém phần cuồng nhiệt. Tình cảm dành cho chủ vô cùng đặc biệt: ép hai hàm răng vào tay chủ, không vồ vập, săn đón như những con chó khác, chỉ lặng lẽ quan sát, theo dõi chủ theo cách rất riêng. Ánh mắt của nó là sự thuần phục, biết ơn và chan chứa, quan tâm anh giống như một con người vậy.

Ta không khỏi xúc động trước tình cảm mà Thooc-tơn và Bấc dành cho nhau, là một câu chuyện đầy nhân văn, thể hiện sự tài tình của tác giả trong miêu tả tâm lí, gửi đến ta những thông điệp sâu sắc.

Check Also

top 10 bai van ta cay chuoi 310x165 - Top 10 bài văn tả cây chuối

Top 10 bài văn tả cây chuối

Việt Nam là một trong những nước quanh năm cây trái tốt tươi. Trái cây …

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *