Home / Giáo dục / Cảm nhận vẻ đẹp đêm liên hoan lửa trại và cảnh trên sông nước trong bài thơ Tây Tiến

Cảm nhận vẻ đẹp đêm liên hoan lửa trại và cảnh trên sông nước trong bài thơ Tây Tiến

Cảm nhận vẻ đẹp đêm liên hoan lửa trại và cảnh trên sông nước trong bài thơ Tây Tiến

Bài làm

Quang Dũng là một người nghệ sĩ đa tài có thể viết văn, làm thơ, vẽ tranh soạn nhạc. Ở lĩnh vực nào ông cũng đạt được những thành tựu đáng kể. Tuy nhiên người đọc nhớ tới Quang Dũng trước hết là một nhà thơ với phong cách hào hoa, một hồn thơ phóng khoáng, lãng mạn, tài hoa đã được chưng cất và nuôi dưỡng từng mảnh đất Hà Thành thanh lịch cùng xứ Đoài mộng mơ. Phong cách ấy đã được thể hiện rõ nét qua bài thơ Tây Tiến, cụ thể là qua đoạn thơ thứ hai.

Quang Dũng sinh ra trong hoàn cảnh đất nước chìm trong ách thống trị của thực dân Pháp. Do đó, với một lòng yêu nước và tinh thần hăng say của chàng trai Hà Thành, vừa mới rời ghế nhà trường, Quang Dũng đã tham gia bộ đội, đóng quân trong binh đoàn Tây Tiến có nhiệm vụ bảo vệ biên giới Việt-Lào  và đánh tiêu hao lực lượng quân đội Pháp. Mảnh đất biên giới Tây Tiến đã để lại nhiều ấn tượng sâu sắc trong tâm trí nhà thơ để một ngày cuối năm 1948, tại làng Phù Lưu Chanh khi phải chuyển đơn vị, ông nhớ đến nó và sáng tác bài thơ Tây Tiến.

cam nhan ve dep dem lien hoan lua trai va canh tren song nuoc trong bai tho tay t - Cảm nhận vẻ đẹp đêm liên hoan lửa trại và cảnh trên sông nước trong bài thơ Tây Tiến

Binh đoàn Tây Tiến được thành lập vào mùa xuân năm 1947 với lực lượng chủ yếu là học sinh, sinh viên, thanh niên ở Hà Nội. Địa bàn đóng quân và hoạt động của đoàn binh khá rộng, bao gồm các tỉnh Sơn La, Lai Châu, Hòa Bình, miền Tây Thanh Hóa và cả Sầm Nưa ( Lào). Đây là vùng biên giới của đất nước hoang vu, hùng vĩ, ẩn chứa bao nguy hiểm, khó khăn, thiếu thốn và cả những bí ẩn thú vị đối với người lính thủ đô. Tây Tiến dù khắc nghiệt, khốc liệt song vẫn không thể làm lung lay ý chí, tấm lòng,sự kiên cường bất khuất của các anh và còn níu kéo bước chân anh trong nỗi niềm thương nhớ khi đã rời xa bằng vẻ đẹp  mỹ lệ:

“ Doanh trại bừng lên hội đuốc hoa

Kìa em xiêm áo từ bao giờ

Khèn lên man điệu nàng e ấp

Nhạc về Viên Chăn xây hồn thơ.”

Hồn thơ Quang Dũng đắm say vẻ đẹp đêm liên hoan nơi phương xa xứ lạ nên đã dẫn người đọc đến với thế giới của vũ điệu và âm thanh, khiến cảnh vật và con người hiện lên lung linh, huyền ảo. Những câu thơ được vẽ lên tràn đầy ánh sáng và âm thanh, có thơ và có nhạc đối lập hoàn toàn với những con đường hành quân gian khổ đầy rẫy những hiểm nguy, bất trắc. Trong đêm tối, những ánh lửa bập bùng như đuốc hoa, có thể là đuốc hoa trong tưởng tượng của người lính nơi phòng tân hôn, cũng có thể là ánh lửa trại của thực tại đang hòa nhịp với những những điệu khèn, câu hát  tạo nên một không khí vui tươi, náo nhiệt, tưng bừng, sôi nổi thắm thiết tình quân dân.

“Kìa em xiêm áo tự bao giờ

Khèn lên men điệu nàng e ấp”

Trong bức tranh lửa trại, nhân vật trung tâm tạo nên bất ngờ thú vị thu hút hồn phía của những chàng trai Tây Tiến. Đó chính là các cô gái vùng cao lộng lẫy trong trang phục dân tộc vừa e thẹn vừa tài hoa, duyên dáng làm say đắm lòng người. Hai tiếng “ kìa em” là tiếng reo vui, ngạc nhiên, sung sướng say mê của các anh lính trẻ trước vẻ đẹp duyên dáng, tình tứ của các cô gái vùng cao. Tất cả lôi cuốn tâm hồn con người, nuôi dưỡng đời sống tinh thần phong phú, r đẹp để trong tiếng khèn réo rắt ấy, các anh trở về ngày mai chiến thắng.

Nếu cảnh đêm liên hoan mang tới không khí rộn ràng vừa thực vừa ảo thì cảnh sông nước lúc hoàng hôn lại gợi cảm giác mênh mông xa vắng:

“Người đi Châu Mộc chiều sương ấy

Có thấy hồn lau nẻo bến bờ

Có nhớ dáng người trên độc mộc

Trôi dòng nước lũ hoa đong đưa.”

Hồn thơ tinh tế của Quang Dũng bắt lấy một làn sương chiều mong manh, một hồn hoa lau phất phơ đơn sơ bất chợt để rồi in lại trong ta một nỗi niềm bâng khuâng, một nỗi buồn man mác như một khúc nhạc lòng đong đầy thương nhớ để làm thành một áng thơ đẹp tựa mây chiều bên ải. Ở đây, “ hồn lâu” có thể hiểu là hồn của Quang Dũng đã hoá thân lau sông nơi biên cương tổ quốc để tưởng nhớ lại khoảng thời gian lịch sử hào hùng của đoàn quân Tây Tiến. “ Hồn lau” cũng có thể hiểu là hoá thân của những tâm hồn người lính vô danh đã “ gục lên súng mũ bỏ quên đời” giờ đây gửi hồn lại mảnh đất Tây Tiến để chứng kiến những đồng đội tiếp tục chiến đấu bảo vệ nền độc lập dân tộc, và cũng có thể, “ hồn lau” ấy là hồn của cỏ cây sông suối, những chứng nhân sống của lịch sử cùng đồng hành với binh đoàn Tây Tiến vượt qua mọi gian khổ.

Giữa cơn cuồng nộ của thời đại, bên cạnh tiếng gầm thét của bao nhiêu ghềnh thác, thơ Quang Dũng vẫn giữ cho ta tiếng thì thầm đìu hiu của lau lắt:

“ Có thấy hôn lau nẻo bến bờ

Có nhớ dáng người trên độc mộc

Trôi dòng nước lũ hoa đong đưa.”

Trên dòng sông cổ kính nổi bật lên dáng người mang vẻ đẹp khỏe khoắn, vững chãi trôi theo thời gian và dòng hoài niệm. Dẫu bước chân của những người chiến sĩ có tiến về phía trước thì tâm hồn anh vẫn gửi lại phía sau để nhận ra những bông hoa nhỏ bé vô tư cũng đang làm duyên, làm dáng, khoe sắc nơi dòng nước lũ.

Bao trùm cả đoạn thơ là cảm giác man mác bâng khuâng. Chỉ bằng vài nét chấm phá tài hoa, Quang Dũng đã đưa người đọc đến với khung cảnh sông nước miền Tây Tiến để cảm nhận vẻ đẹp của cảnh, của người. Thi pháp lãng mạn đã in đậm dấu ấn tài của Quang Dũng khiến Xuân Diệu cũng cho rằng: “ như lạc vào thế giới của âm nhạc và hội họa “ khi đọc những câu thơ này.

Check Also

top 10 bai van ta cay chuoi 310x165 - Top 10 bài văn tả cây chuối

Top 10 bài văn tả cây chuối

Việt Nam là một trong những nước quanh năm cây trái tốt tươi. Trái cây …

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *