Home / Câu nói hay / Chìm đắm trong những vần thơ về hoa dại, mỏng manh nhưng mạnh mẽ

Chìm đắm trong những vần thơ về hoa dại, mỏng manh nhưng mạnh mẽ

Những bài thơ về hoa dại hay được nhiều người thích. Hoa dại không tên mỏng manh nhưng mang màu sắc đắc sắc, hương thơm quyến rũ mặn mà. Đó cũng chính là nguồn cảm hứng cho nhiều thi sĩ, ví những hoa dại nhỏ như chính tình yêu của người con gái, nhẹ nhàng như chan chứa yêu thương. Dưới đây là những bài thơ về hoa dại hay, ý nghĩa nhất, mời các bạn cùng đọc nhé.

Những bài thơ về hoa dại ven đường hay nhất

Những bài thơ về hoa dại ven đường có sức hút đối với mọi người đọc. Những bài thơ hay, gửi gắm nhiều thông điệp tình cảm, là phút trải lòng chân thật của nhân vật trữ tình. Dưới đây là tổng hợp những bài thơ hay, giàu cảm xúc nhất, mời các bạn cùng đọc và hòa mình vào dòng chảy cảm xúc của tác giả nhé.

Hoa Dại

Thơ: Mạc Phương
Có những loài hoa dại…kém sắc hương
Mọc bên đường nhìn người qua kẻ lại
Ngẫm phận đời…không khỏi buồn tê tái
Chẳng ai người nhẹ hái để nâng niu.
Suốt cả ngày bụi với gió hắt hiu
Mòn mỏi mong…người ngắm nhìn trìu mến
Chỉ vài giây được yêu rồi lịm chết
Cũng thấy vui…quên hết mọi xót xa.
Loài hoa dại…tuy hương sắc nhạt nhòa
Nhưng tâm tưởng lại đậm đà trong sáng
Không nước sơn phủ bề ngoài bóng nhoáng
Nên người người chẳng nán lại nhìn hoa.
Chung bầu trời rọi sáng ánh trăng ngà
Sao mỗi loài lại khác xa đến thế
Biết trách ai đem cho đời dâu bể
Khiến hoa rừng không thể được ai YÊU.
MP 24/1/2019

Tình Yêu…Hoa Cỏ Dại

(Tác giả: Phú Sĩ)
Em chỉ là nhành hoa dại đêm sương
Đời lạc lỏng nép bên đường mưa bụi
Chẳng dám đâu mơ niềm vui yêu dấu
Mãi bên anh đi trọn mối duyên đầu
Em chỉ là mong được chút tình Ngâu
Để một lần được ngắm sao chung lối
Để một lần người nói lời yêu vội
Tia nắng chiều sưởi ấm trái tim côi
Em chỉ là chờ đợi những mùa trôi
Người lữ khách bổng bồi hồi nhớ lại
Ngày chân bước xót xa miền cỏ dại
Gieo sợi buồn cho tê tái đời hoa
Em chỉ là dành chút mộng thiết tha
Dệt tình trăng giao hòa cùng mây gió
Ở nơi đó ông Tơ trao chỉ đỏ
Buộc tơ hồng duyên nợ quyện đời nhau
Em chỉ là bóng mờ giữa ngàn sao
Dãy ngân Hà muôn màu anh đang ngắm
Biết không anh em chẳng mơ tình thắm …
Khi thân mình chỉ cỏ dại xa xăm …

Hoa Sầu Riêng

Tên sầu mà chẳng thấy sầu,
Một chùm hoa đẹp ở đâu thế này.
Đó là ta lấy trên faay,
Đem vào sưu tập cho đầy loài hoa.
Bây giờ mang ra làm quà,
Mọi người chiêm ngưỡng loài hoa quý này.
Ai nhìn cũng phải mê say,
Trầm trồ ca ngợi hoa này sầu riêng.

Yêu Một Loài Hoa Dại

Có một loài hoa dại
Mọc ở ngay bên đường
Quyến luyến người qua lại
Khép. Nép hiền dễ thương
Hoa không màng khoe sắc
Cũng không thèm bán hương
Biết phận mình trầm mặc
Lặng lẽ đứng bên đường
Cứ như người con gái
Chờ đợi hoài người thương
Nhìn người người qua lại
Thấy lòng mình vấn vương
Tủi mình không hương sắc
Sợ giải dầm gió sương
Cơn gió nồm xào xạc
Lay mình thật dễ thương

Hoa Đời

Băn khoăn tìm mẫu hoa tươi
Đem về để chậu mà chơi xuân này
Hoa biểu tượng của con người
Dòng đời có cuốn chỉ trôi không chìm
Hoa màu son sắc trái tim
Tím hường chung thủy vẹn nguyên câu thề…
Đẹp thế mà vợ còn chê
Ối dời..ông dở..sao bê của này
Ông đem ông vứt đi ngay
Ở ngoài đầu phố xếp đầy đào mai
Ra mua một chậu hoặc hai
Loại nhiều hoa nụ cho vui cửa nhà….
..Em à..cũng chỉ là hoa
Vài hôm lại vứt nó ra ngoài đường
Nhìn người hót rác mà thương
Tiền vừa nãy đã mua luôn thứ này…
Sữa rửa mặt của em đây
Nữa…kem chống nám cả ngày lẫn đêm
Anh chỉ thích ngắm mỗi em
Dịu dàng..đậm những nét duyên HOA ĐỜI…

Hoa Dại

Em chỉ là hoa dại
Mọc lên ở bên đường
Người qua rồi người lại
Hỏi có người nào thương?
Hoa chẳng có mùi hương
Đơn sơ và trong trắng
Điểm chút vàng màu nắng
Cho người đời ngắm thôi
Không ai đặt lên môi
Cành hoa chẳng thơm ngát
Cũng là hoa nhưng khác
Ít được người bón, chăm
Hoa vẫn nở mỗi năm
Vẫn âm thầm khoe sắc
Nở đúng vào thời khắc
Giao mùa giữa Đông Xuân
Là hoa dại thế nhưng
Em vẫn bừng sức sống
Tô điểm thêm sinh động
Cuộc đời này thế thôi

Đồng Quê Thêm Những Bông Hoa

Ruộng nhà lúa đã xanh rờn
Bờ vùng,bờ thửa hãy còn đất không
Đem cây hoa đến để trồng
Cho hoa nở rộ cánh đồng đẹp thêm
Quê hương cuộc sống êm đềm
Lúa xanh hoa đẹp ấm êm lòng người
Nông thôn rồi sẽ đổi đời
Điện,đường,trường,trạm rạng ngời sắc quê
Xa quê nay lại quay về
Đồng xanh xanh thắm thêm nghề trồng hoa
Đồng quê thêm những bông hoa
Bao nhiêu kỷ niệm trong ta ùa về

Hoa Xuân

Liễu rủ bên thềm lẫn bóng ai
Buông xoà mái tóc mướt bờ vai
Xinh xinh cánh liễu khoe màu áo
Có phải hoa cùng đón nắng mai?

Bướm Và Hoa

Hoa đào hoa huệ hoa mai
Những loài hoa bướm ong say hoa nào
Bướm ong khe khẽ thì thào
Các hoa điều thích nhụy nào dám chê
Đời ong bướm dĩ đam mê
Hoa nào cũng hút nhụy phê cuối đời
Sinh ra tạo hóa ông trời
Có ong có bướm bên đời có hoa
Đời ong bướm cứ la cà
Đời hoa cứ mãi đơm hoa sắc màu
Đời hoa cứ nở tay chào
Đời ong bướm cứ dạt dào bên hoa

Bài Thơ Về Hoa

Đẹp quá, hoa ơi, đẹp tuyệt vời.
Càng nhìn, thêm ngắm, thấy mê say
Say mê cứ ngỡ mình gặp gỡ.
Người ấy, năm xưa, thật khó quên.

Nhìn Giàn Hoa Đẹp

Mầu hoa, tươi mát, nhẹ nhàng êm…
Tươi thắm, cùng nhau, khoe sắc hồng.
Hoa đẹp, ru hồn, tình rộn rã.
Niềm vui, tràn ngập, cả hồn tôi.

Các Loài Hoa Tím

Nắng chiều, tỏa sáng, tím xinh tươi.
Hoa tím rộ, tình thêm, nhớ nhung.
Tím soãi dài, khoe hương, sắc thắm.
Để người yêu tím, mãi tương tư.

Hoa Cỏ Mùa Xuân

Ô kìa, thảm cỏ xanh rờn
Điểm tô vàng trắng bướm vờn cỏ hoa
Mỏng manh năm cách ngọc ngà
Nhụy như chiếc cúc đơm tà áo em
“Hoa đồng nội” anh gọi tên
Nâng niu như gập nét duyên quê nhà
Hoa cùng anh hành quân xa
Đường xa dặm vắng như là có em
Hiu hiu gió thổi sương đêm
Cùng anh thức gác trăng lên hoa cười
“Hoa đồng nội” đẹp xanh đời
Bao giờ hết cỏ, mới quên lời thương em…

Chậu Hoa Lan

Đẹp quá, hoa ơi, đẹp tuyệt vời.
Mầu vàng, lộng lẫy, thật kiêu sa.
Chen nhau, khoe sắc, chung mầu nắng.
Nắng đẹp, cùng hoa, sáng rực trời

Thì Thầm Cỏ Hoa

Chờ nhau suốt cả mùa khô
Vượt qua hạn hán ao hồ hay chưa?
Còn lâu mới đến mùa mưa
Mà lòng đã thấy dư thừa bão giông
Đời còn sấm sét nữa không?
Yêu như lạc giữa cánh đồng cỏ xanh
Này em tình có mong manh
Cũng đừng vội vã hóa thành mùa xuân
Non tơ từ mỗi bước chân
Mà mơn mởn gấp mấy lần mùa hoa…

Hoa Dại Không Hái

Những bông hoa dại không người hái
Lặng lẽ bốn mùa khắp mọi nơi
Không có người mong và kẻ đợi
Thời gian vô nghĩa tháng năm ơi
Hoa dại vẫn là hoa dại thôi
Từ thuở xa xưa chẳng có người
Đặt cho tên gọi loài hoa ấy
Hoa dại suốt đời chẳng có đôi
Miên man hoa nở tím sườn đồi
Những niềm hoang dã chốn xa xôi
Hoa chẳng có tên hoa có sắc
Hương vẫn gửi vào trong gió bay.

Hoa Mắc Cỡ

Hoa nở bên lề hứng giọt sương
Tên em Mắc Cỡ mọc trên đường
Nhẹ nhàng cánh mỏng ong không thích
Dịu ngọt đài mềm bướm chẳng thương
Tháng lạnh mưa rơi lòng trộm nhớ
Đêm dài gió thổi dạ hoài vương
Đem thân hiến trọn cho đời sống
Chữa bệnh yên lành khắp mọi phương..

Một Kiếp Hoa

Đông về gửi đến giọt mưa sa
Có thấu hồng nhan buổi xế tà
Dáng nhỏ đường chiều thơ thẩn bước
Thân gầy ngõ tối ngậm ngùi qua
Đèn hiu hắt bóng đời mù mịt
Gió dập vùi thân lệ nhạt nhoà
Quân tử có ai người rộng lượng
Xin đừng rẻ rúng một đời hoa!

Những bài thơ về hoa dại đẹp và tình yêu ý nghĩa nhất

Hoa dại là hình ảnh tượng trưng cho tình yêu, cho một mối tình sắc son, chung thủy. Những bài thơ về hoa dại đẹp và tình yêu luôn được người đọc đón nhận nhiệt tình. Chia sẻ những bài thơ hay này chính là lúc bạn trao gửi yêu thương mặn nồng tới người ấy.

Hoa Dại

Thơ: Hà Thiên Sơn
Những bông hoa dại không người hái
Lặng lẽ bốn mùa khắp mọi nơi
Không có người mong và kẻ đợi
Thời gian vô nghĩa tháng năm ơi.
Hoa dại vẫn là hoa dại thôi
Từ thuở xa xưa chẳng có người
Đặt cho tên gọi loài hoa ấy
Hoa dại suốt đời chẳng có đôi.
Miên man hoa nở trắng sườn đồi
Những niềm hoang dã chốn xa xôi
Hoa chẳng có tên hoa có sắc
Hương vẫn gửi vào trong gió baỵ

Yêu Một Loài Hoa Dại

Tác Giả: Ngọc Vạn Nguyễn
Có một loài hoa dại
Mọc ở ngay bên đường
Quyến luyến người qua lại
Khép. Nép hiền dễ thương
Hoa không màng khoe sắc
Cũng không thèm bán hương
Biết phận mình trầm mặc
Lặng lẽ đứng bên đường
Cứ như người con gái
Chờ đợi hoài người thương
Nhìn người người qua lại
Thấy lòng mình vấn vương
Tủi mình không hương sắc
Sợ giải dầm gió sương
Cơn gió nồm xào xạc
Lay mình thật dễ thương

Hoa Cỏ May

Thơ: Xuân Quỳnh
Cát vắng, sông đầy, cây ngẩn ngơ,
Không gian xao xuyến chuyển sang mùa.
Tên mình ai gọi sau vòm lá,
Lối cũ em về nay đã thu.
Mây trắng bay đi cùng với gió,
Lòng như trời biếc lúc nguyên sơ.
Đắng cay gửi lại bao mùa cũ,
Thơ viết đôi dòng theo gió xa.
Khắp nẻo dâng đầy hoa cỏ may
Áo em sơ ý cỏ găm đầy
Lời yêu mỏng mảnh như màu khói,
Ai biết lòng anh có đổi thay?

Tình Yêu Hoa Dại

Thơ: Triệu Ngọc Yến
Nếu một lần được nói tiếng yêu anh
Cho em mượn tình yêu hoa cúc dại
Từng cánh trắng xếp mong manh run rẩy
Ngại ngần len qua rẻo đá sạn khô
Giữa hoang vu đón gió bụi phủ mờ
Hoa nhẫn nại âm thầm chờ nắng mới
Không nụ đỏ rực tình yêu nông nổi
Kém kiêu sa hương sắc bởi thuỷ chung
Nếu một ngày bóng lẽ bóng trùng phùng
Hoa kiên vững trong tim lời son đá
Hoa thần tượng trọn mối tình cao cả
Kết đan thành vạt áo ấm đôi đời
Phủ êm ái nhẫn nại đến rã rời
Như bản chất lụi tàn dần khô úa
Nếu phải cách chia xa người thêm nữa
Nhớ đừng quên cúc dại mãi yêu anh!

Hoa Lòng

Thơ: Dung Nguyên
Thương loài hoa dại không tên.
Nép mình e ấp tựa bên đá già.
Dáng hoa thanh thoát mặn mà.
Hồng hồng sắc thắm em là Nàng Xuân.
Càng nhìn càng thấy bâng khuâng.
Có gì vương vấn rời chân chẳng đành.
Sợi tơ hay sợi chỉ mành.
Vô hình trói chặt một cành Bạch Dương.
Trách lòng sao vội nhớ thương.
Trách trời sao để hoa nương lối này!

Hoa Dại

Thơ: Gió Phương Nam
Nào sánh được như hồng như cúc
dáng mỏng manh chẳng nét kiêu sa
tự đứng dậy qua mùa giông bão
chút ngát hương nên cũng nhạt nhòa
Chỉ khao khát bao điều thầm kín
như tình yêu vốn dĩ không lời
gửi vào gió nụ hôn dịu ngọt
tặng cho đời chút sắc màu tươi
Trong nốt lặng giấu niềm kiêu hãnh
uống giọt sương chào đón bình minh
hoa tô điểm nụ cười của đất
lá viết lên trời một chấm xanh.

Hương Hoa Dại

Thơ: Ngọc Quang Hà
Bên kia chiều nắng nhạt
Hoa nở rộ sau hè
Em về thôi em nhé!
Kẻo chiều nhẹ mưa bay
Em nào biết, có hay?
Tay trong tay thuở nào
Năm ngón gầy xanh xao
Theo anh bao tháng ngày
Áo em đẹp màu mây
Màu cỏ cây hoang úa
Nô đùa trong gió đưa
Nửa đời chưa vội xoá
Anh suốt đời tìm hoa
Mùi hoa lạ bên đường
Thoang thoảng ngát đưa hương
Một đời thương trời cũ
Bên kia dốc sương mù
Giấc ngủ ai nồng say
Trong gió chiều nhẹ lay
Ngất ngây mùi hoa dại

Cúc Dại

Thơ: Hoàng Phụng Cầm
Mỏng manh cúc nở ven đường
Ngập trong khói bụi mà dường như không
Hồn nhiên giữa buổi đục trong
Đất già, cỏ rối mà không nản lòng
Cúc dại đấy, có ai trồng
Người đâu biết nhựa cúc nồng hay cay
Thản nhiên như gió vậy thôi
Tâm tư chi lắm để rồi hoá sương.
Trái đời lắc giữa nhịp chuông
Biết đâu địa ngục thiên đường mà rơi
Gáo nước cặn chứa mặt trời
Ai đem tạt cả tiếng cười vào ai
Nhìn cúc dại nở sớm mai
Sắc không vay mượn chẳng phai bao giờ
Cởi mình về với hoang sơ
Trút trăm khát hạt vật vờ ngóng trông
Ta về một sớm đầu đông
Thầm nghe cúc thắp lửa nồng trong mưa.

Hoa Cỏ Mùa Xuân

Ô kìa, thảm cỏ xanh rờn
Điểm tô vàng trắng bướm vờn cỏ hoa
Mỏng manh năm cách ngọc ngà
Nhụy như chiếc cúc đơm tà áo em
“Hoa đồng nội” anh gọi tên
Nâng niu như gập nét duyên quê nhà
Hoa cùng anh hành quân xa
Đường xa dặm vắng như là có em
Hiu hiu gió thổi sương đêm
Cùng anh thức gác trăng lên hoa cười
“Hoa đồng nội” đẹp xanh đời
Bao giờ hết cỏ, mới quên lời thương em…

Đi Giữa Đường Thơm

Đường trong làng: hoa dại với mùi rơm…
Người cùng tôi đi dạo giữa đường thơm,
Lòng giắt sẵn ít hương hoa tưởng tượng.
Đất thêu nắng, bóng tre, rồi bóng phượng
Lần lượt buông màn nhẹ vướng chân lâu:
Lên bề cao hay đi xuống bề sâu?
Không biết nữa – Có chút gì làm ngợp
Trong không khí… hương với màu hoà hợp…
Một buổi trưa không biết ở nơi nào,
Như buổi trưa nhè nhẹ trong ca dao,
Có cu gáy, có bướm vàng nữa chứ
Mà đôi lứa đứng bên vườn tình tự.
Buổi trưa này xưa kia ta đã đi,
Phải cùng chăng? Lòng nhớ rõ làm chi!
Chân bên chân, hồn bên hồn, yên lặng,
Người cùng tôi đi giữa đường rải nắng,
Trí vô tư cho da thở hương tình,
Người khẽ nắm tay, tôi khẽ nghiêng mình.
Như sắp nói, nhưng mà không – khóm trúc
Vừa động lá, ta nhận vào một lúc
Cả không gian hồn hậu rất thơm tho;
Gió hương đưa mùi, dìu dịu phất phơ…
Trong cảnh lặng, vẫn đưa mùi gió thoảng…
Tri bâng quơ nghĩ thoáng nhưng buồn nhiều:
“Chân hết đường thì lòng cũng hết yêu”.
Chân đang bước bỗng e dè dừng lại
– Ở giữa đường làng, mùi rơm, hoa dại….
(Huy Cận)
Cùng đọc và nghiền ngẫm những vần thơ hay về hoa dại đi cùng năm tháng dưới đây, bạn sẽ cảm nhận cái thú và dụng ý của tác giả gửi gắm vào. Chúng tôi xin chúc các cặp đôi luôn hạnh phúc ngập tràn, chúc quý độc giả luôn may mắn, thành công. Thân ái!

Check Also

hinh anh dep nhat ve co ba la va y nghia may man cua no 310x165 - Tuyển chọn những bài thơ Phật giáo về tình yêu đánh thức mọi trái tim

Tuyển chọn những bài thơ Phật giáo về tình yêu đánh thức mọi trái tim

Những bài thơ phật giáo về tình yêu đặc sắc luôn thu hút sự quan …

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *