Home / Câu nói hay / Ngất ngây với những vần thơ tình lãng mạn mùa thu hay nhất

Ngất ngây với những vần thơ tình lãng mạn mùa thu hay nhất

Đất trời đang chuyển mình sang thu, những con đường đầy lá vàng, mùi hương thơm của hoa sữa chính là nguồn cảm hứng sáng tác những vần thơ tình lãng mạn mùa thu hay, đặc sắc nhất. Những vần thơ ngọt ngào, lãng mạn đưa mỗi người vào khung trời bình yên, hạnh phúc đong đầy trong những chiếc nắm tay siết chặt hay những hôn nồng cháy của các cặp đôi. Ngay dưới đây, chúng ta cùng nhau đọc và hòa mình vào bầu không khí đó với những bài thơ tình hay nhất nhé.

Chùm thơ tình lãng mạn mùa thu

Chùm bài thơ tình lãng mạn mùa thu hay, ngọt ngào, lãng mạn được nhiều bạn trẻ yêu thích và sưu tầm. Những bài thơ hay chính là bản ca ngọt ngào, giúp tình cảm lứa đôi thêm thăng hoa, hạnh phúc hơn.

Chờ Cánh Thiên Di

Khi chiều về thăm thẳm cuối trời xanh

Mây tim tím giăng giăng đầy hối hả

Lồng ngực đập phập phồng nghe rất lạ

Hồn chông chênh rơi rớt nỗi mặn mà

Ngày hôm ấy phố thẫn thờ trông ngóng

Hạ lạnh lùng mưa tiễn bước em đi

Thu dằng dặc một trời vàng võ khóc

Gió nặng nề xao xuyến cánh thiên di

Từ ngày ấy sầu đằng đẵng nghìn thu

Bóng chiều loang in sương khói mịt mù

Ta ngơ ngác một hồn thu xơ xác

Tình liêu xiêu mỏi rũ sợi yêu rung

Để chiều nay tơ nắng rớt rơi đây

Giữa mênh mông thương nhớ rụng vơi đầy

Bóng hoàng hôn ngại ngần thôi ráng đỏ

Đã muộn màng… giữ lấy… cánh chim bay…

(Huỳnh Minh Nhật)

Phố Thu

Phố đứng rầu rầu khóc chiều sang

Hoàng hôn lớp lớp phủ lá vàng

Tôi về phố cũ thưa thưa vắng

Xơ xác bên lề vạt nắng hoang

Tôi vẫn về đây mỗi ngày ngày

Tháng tháng trả về những hôm nay

Thời gian xuôi ngược mênh mông quá

Năm tháng ưu tư nỗi một ngày

Tôi về, thu đến, phố đơn côi

Nỗi niềm đơn chiếc: xác lá rơi

Thăm thẳm chân mây sầu lặng lẽ

Hoàng hôn nắng đổ rợp rợp trời

Tôi đứng đợi gì? Nhớ nhớ ai?

Chiều nghiêng nghiêng bước bóng chạy dài

Ửng vầng mây tím: buồn vô cớ!

Nghe mùa thu về rơi trên vai…

Khói thuốc rơi đầy: dáng chiều mơ!

Nửa nhớ nửa quên, gót hững hờ

Góc phố tôi qua chầm chậm lại

Như ngắm anh chàng đứng làm thơ.

Ôi thu đợi chờ, thu ước ao:

“Người ấy về đây khép áo chào”

Duyên dáng làm sao, mùa thu nhỉ?

Mới nghĩ thôi mà tim xôn xao!

(Huỳnh Minh Nhật)

Tôi Về Phố Cũ Cùng Thu

Tôi trở về con phố cũ hoàng hôn

Qua góc quán liêu xiêu gầy xác lá

Phố thân quen bỗng bây chừ xa lạ

Có lạc không? Hay thiếu một điều gì…

Tôi về đây nghe phố hát thầm thì

Mồi điếu thuốc chân tìm trong hoang hoải

Chiều hò hẹn mơ dấu thời vụng dại

Kỷ niệm nào xa ngái những mùa qua

Gió dạt dào gọi mãi bóng hình xa

Trời trở lạnh mưa rạt rào khắp lối

Giọt lệ đầy thấm mòn trên mái ngói

Hóa rêu xanh phong kín gót chân sầu

Tôi trở về mà chẳng thấy người đâu

Hay đã lỡ mối tình duyên một thuở

Mắt ai rưng màu hoa tim tím nhớ

Có thương người mòn mỏi đứng chờ mong?

Tôi về đây dư hương giấu trong lòng

Thu kín lối, phố chuyển mình như thể

Độ tan tầm người ta đông như thế

Ấy vậy mà… vẫn thiếu một bàn chân…

(Huỳnh Minh Nhật)

Và Em Là Thu!

Em là thu đó, em biết chăng?

Hoàng hôn nắng đổ bóng chiều giăng

Thu chết ngả nghiêng trên làn tóc

Em đứng trông theo lá úa vàng

Em là thu đó, em biết không?

Là nỗi tình thu của nhớ mong

Đứng lên em hỡi gom thu lại

Đừng để mùa đông nhỏ lệ hồng

Tôi thấy gió sầu của chia ly

Em có đưa tay cố ôm ghì?

Gió đông đến rồi! Đừng bỡ ngỡ

Xin giữ trong lòng trái tim si

Em là mùa thu, em là thu

Em là mong nhớ của tình ai

Đừng sang đông nhé! Em – thu hỡi!

Để vương chút nắng ngõ hồn dài..

Và em là thu, em là thu!

(Huỳnh Minh Nhật)

Nắng Chiều

Có phải mắt em trong chiều biếc

Cho anh thương nhớ ngẩn ngơ lòng

Sợi nắng hoàng hôn vương mái tóc

Buông chùng tơ liễu giữa thu không

Thuở ấy giấu lòng một tiếng thương

Ôm ấp mộng mơ cõi miên trường

Ngoài hiên lá đổ chờ trăng sáng

Khe phòng trăn trở một niềm vương

Mùa đến mùa đi mùa lại qua

Thu qua thu lại thu đi xa

Xác xơ cành lá, xơ xác phố

Niềm nỗi riêng mang vẫn mặn mà

Bên ấy chiều nay có vui không?

Chắc vẫn mây xanh, vẫn nắng hồng

Nhớ chăng một người thời xa đó?

Buồn nắng buồn mưa mãi chờ trông

(Huỳnh Minh Nhật)

Ghé Về Phố Cũ

Ta ghé ngang một chiều phố cũ

Hoàng hôn buồn vàng võ chân rêu

Tiếng gió gọi mơ hồ xào xạc

Dư hương xưa chợt vướng ngang chiều

Phố thân quen bây chừ xa lạ

Ta loay hoay đợi phố lên đèn

Rằng hôm nay mưa không tầm tã

Hay bên đời thiếu dấu chân quen?

Này yêu dấu buổi đầu tím nhớ

Thành phố sầu lạc lõng sương thu

Và tâm hồn ướt mềm sỏi đá

Đã tan tành khúc nhạc tình ru

Phố buồn lắm buồn không kể xiết

Bóng dòng người giết bóng đời ta

Ta thương nhớ ai về ai biết

Phố ồn ào cùng gió phôi pha

Tìm đâu đây một thời yêu dấu

Trót chia lìa tan cõi hư không

Tìm đâu đây một thời để nhớ

Đã bao ngày mỏi mắt chờ trông

Mỗi lần về ghé ngang phố cũ

Lối em về phong kín mưa giăng?

Hay cuối đường có ai đứng đợi

Em đi về quên một mùa trăng!

(Huỳnh Minh Nhật)

Tôi Có Một Mùa Thu

Tự bao giờ ta có một mùa thu

Mãi cháy nồng màu u sầu vàng võ

Lá hoài rơi trong mấy chiều trở gió

Nắng thu tàn xào xạc dưới hiên xa

Thu vội vàng in dấu bước em sang

Ngày em đi lối hoang tàn lá đổ

Mấy năm trôi thu rơi hoài trên phố

Em trong thu nên thu hóa mặn mà

Duyên yêu chết, người đi, tim băng giá

Tình quên ta nhưng thu lại bên ta

Người đời bảo xuân rũ cánh chiều qua

Hạ ngơ ngác buông cơn mưa rào rạc

Mà trong ta tiếng lòng thu xơ xác

Vẫn vọng vang lịm tím cả trời chiều

Ở nơi này mùa gợi nhớ em ơi

Khói thuốc buông đưa hoàng hôn vào tối

Mùa còn xanh nhưng thu ta rơi vội

Đưa hồn thơ vào cõi lặng nhạt nhòa…

(Huỳnh Minh Nhật)

Xôn Xao Mùa Thu

Chiều buồn loang tím cuối đường mây

Lác đác yêu thương rụng vơi đầy

Ve tấu khúc sầu nghe não ruột

Sương hòa khói thuốc lạnh lùng bay

Ai về đường ai thời gian trôi

Dư hương phảng phất mặn bờ môi

Người ơi lối cũ buồn hiu hắt

Bạc trắng tình duyên thuở xa rồi

Ta trốn vào nhau trái tim đau

Để một mùa thu phải nát nhàu

Nhẹ nhàng em giết mùa thu chết

Nắng đẹp chiều xưa đã phai màu

Chiều nay làn tóc phủ trời mây

Và em biền biệt chẳng còn đây

Dõi mắt xa xăm chờ mưa xuống

Nắng buồn vẫn khóc cuối trời tây

Từ ấy em về phương trời nao?

Chẳng có cho nhau cái vẫy chào

Mỗi lúc tiếng lòng vương chân bước

Có nghe mùa thu đang xôn xao?

(Huỳnh Minh Nhật)

Khói Trăng

Khói thuốc rơi sầu in bóng mây

Lạc lõng hồn yêu khóc trăng gầy

Phòng vắng ngậm ngùi ta vui gió

Chuốc những giọt buồn uống chén say

Khói thuốc lạnh lùng đợi hồn trăng

Bút thả, buồn rơi, khói sương giăng

Vần thơ dấu ái ngày xưa cũ

Còn mãi tên người biết hay chăng?

Đã mấy mùa trăng người nhớ người

Bao đợt thu rồi lá vàng hong

Ngày mai nắng đến là thu nữa

Mà cõi lòng hoài mong nhớ mong

Khuya rồi, trăng trốn ở nơi đâu?

Ta chờ ta đợi suốt canh thâu

Ta xé gió trời, mây nghiêng rẽ

Trăng tàn đẫm ướt một dòng châu

Trăng ơi nghe ta kể tội tình

Dẫu là gầy guộc, dẫu lặng thinh

Trăng hãy một lần nghe ta khóc

Rồi giết dư tình thuở bình minh…

(Huỳnh Minh Nhật)

Vàng Thu

Vàng xơ xác giữa hồn xuân xanh lá

Vàng tả tơi cơn mưa hạ đầu mùa

Vàng ưu sầu ru cành lá đong đưa

Vàng nức nở nhớ người xưa hờ hững

Tôi tìm về độ thu chiều tháng bảy

Sao tim em cất bước chẳng đợi chờ

Và thu hỡi, liệu rằng thu có tuổi?

Lớn dần theo đau đớn với mộng mơ

Mùi khói thuốc quyện vào hương làn tóc

Con phố quen nhớ phố lạ đau lòng

Em quên rồi hay em đang bận khóc

Mà hồi âm chẳng có, kẻ chờ trông!

Vàng thu rồi, bởi lá xào xạc đấy

Ta xốn xang một mùa lá bay ngang

Vàng thu rồi, mùa chia ly trần thế

Em đi rồi, màu lá úa thở than…

(Huỳnh Minh Nhật)

Bâng Khuâng Tháng 7

Tôi lau chưa hết dòng lệ cũ

Đã thấy bâng khuâng, tháng bảy về…

Lá úa võ vàng chân phố thị

Nghe lòng trầm uất giữa u mê

Hoa cúc nở chiều, mây trắng xóa

Thu về hoang hoải gió heo may

Mà người con gái đôi mắt ướt,

Vẫn còn nhớ trộm một bàn tay?

Tháng bảy lạnh lùng tháng bảy thu

Sương rơi lấm áo, trời mịt mù

Thì có bao giờ em hiểu được,

Lối mòn đương cất một lời ru

Tình yêu nông nổi vào mê đắm

Rồi cũng theo người cuốn gót hoang

Để nay tháng bảy đầy lạ lẫm

Hồn nhiên, in dấu những phai tàn

Tháng bảy chiều nay chợt lững lờ

Những tình dìu dịu, ý ngàn thơ

Sao người lữ khách phương xa đó,

Chỉ ngước nhìn theo với hững hờ

Có phải thu ơi? Đã phải lòng…

Hay rằng mắc tội với non sông

Cớ sao tháng bảy, mùa thu tới

Thiếu nữ cười duyên nhạt má hồng?

(Huỳnh Minh Nhật)

Tàn Tro

Khẽ ngoảnh lại cuộc tình xa ngái ấy

Còn lại gì sau năm tháng chơi vơi?

Chỉ đêm tối lạnh lùng và lặng lẽ,

Ta ra đi từ thuở chớm yêu người

Tôi trở lại tìm em trong quá khứ

Những ngày xưa cỏ đá đã xanh mồ

Tình vụng dại một thời nay nhắc lại

Chắc phải tìm trong ngăn khóa hư vô…

Thôi xin đừng nhìn tôi như khách lạ

Đừng giả vờ như chiếc lá thơ ngây

Em cứ hãy là mùa thu băng giá

Giết hồn tôi êm ái đến vạn ngày!

Tôi không muốn nghìn lần đau đớn nữa

Dấu yêu ư? Thưa một nắm tro tàn

Thu hãy tới hóa tim thành cát bụi,

Chuông đồng hồ chờ đổ nhịp thời gian…

(Huỳnh Minh Nhật)

Mưa Khóc Tình Xưa

Ngày ấy hạ buồn tiễn em đi

Ta đứng nhìn theo ngóng đợi gì?

Heo hút lưng trời mây lặng lẽ

Chiều buồn mưa đổ khóc biệt ly

Biết nói gì đây phút chia tay?

Nửa tình tha thiết nửa đổi thay

Một nửa hạ tàn trên hè phố

Vàng thu một nửa nỗi niềm này

Lá mãi xôn xao lời của lá

Sầu vẫn gợi sầu ta với ta

Khói thuốc giăng mờ đêm khuya lạnh

Lững thững trôi về nơi xứ xa

Đêm nay mưa rớt bạc trăng phai

Lòng sâu thăm thẳm phố chợt dài

Miên man đợt gió lùa vai áo

Có phải mưa buồn mưa nhớ ai?

(Huỳnh Minh Nhật)

Một Chút Tháng 8

Tháng tám mây trời xanh quá!

Mùa thu vất vưởng bên đời

Nơi ấy có sầu kỷ niệm?

Ta về thơ thẩn chiều rơi…

Tháng tám ngày không vội vã

Mắt em hoa cúc nồng nàn

Bao nhiêu ân tình mùa hạ

Thôi đành trả lại thời gian

Tháng tám ngoài ô cửa sổ

Khói chiều thoảng tiếng chuông vương?

Ta hóa tim thành cỏ dại,

Hư vô nỗi nhớ ven đường

Tháng tám về hong tóc rối

Điêu linh chiếc lá khô gầy

Ta say chút tình khờ khạo

Bẽ bàng một thoáng heo may

Tháng tám nghe lòng chới với

Thu về trong giấc mơ trưa

Bằng lăng bao chiều ngóng đợi

Tàn phai một phút giao mùa

Tháng tám sầu hoen mắt biếc

Đêm thu ánh sáng chập chờn

Ta buông đôi lời giã biệt

Nợ người một chút cô đơn.

(Huỳnh Minh Nhật)

Có Một Ngày Kia…

Rồi một ngày mưa sẽ chẳng còn rơi

Tôi trả em bầu trời xanh ngày cũ

Trả lại con đường đôi bờ bằng lăng tím lưng chiều phủ dụ

Và trả cả nụ cười ngày tuổi mới đôi mươi

Khi đất Tây Nguyên nhuốm đỏ một tim người

Em quên tôi…

Quên mùa phượng xưa

Quên áng thơ tình cháy lửa

Quên góc phố giao mùa vẫn nồng nàn mùi hương hoa sữa

Quên cửa sổ nhà ai khép hờ đợi chờ lời hứa phôi pha

Quên bờ cát nào bỏ lại những vết chân ta

Có thể một ngày em sẽ quên hết những nơi mình qua

Quên con đường mình đi rộng dài hun hút gió

Hoài niệm xưa có những điều em không nhớ rõ

Tất cả đã nhạt nhòa dần theo những ân cần của một người nao

Rồi một ngày kia chúng ta gặp nhau chẳng chút nghẹn ngào

Vẫn sẽ mỉm cười…

Ánh mắt trao nhau lạnh lùng đến thế

Liệu có ai nhớ về một thời tim ngân ngấn lệ

Quá khứ có phải lúc nào cũng là để quên đâu?

Khi tim chúng mình đã từng rực nóng vì nhau…

Những vết thương mang tên ký ức tình đầu

Sẽ thôi bâng khuâng mỗi khi dã quỳ rợp vàng lối phố

Sẽ thôi chạnh lòng về những tháng ba hững hờ mùa hoa gạo đổ

Sẽ thôi bồi hồi day dứt trong tim

Khi tuổi đôi mươi bỏ ngỏ lặng chìm

Ta giấu trong ta một nửa cuộc đời chừng đã ngủ yên

Không còn không bằng phẳng

Sống với nửa kia bên những tháng ngày bình lặng

Mặc cho bóng hình xa vắng cứ trôi đi…

Tuổi hạc chất chồng!

Có một ngày rồi ta chẳng nhớ được điều chi

Quên cả cái tên

Quên một hình dung đã bao đêm dài thương thương nhớ nhớ

Quên một cuộc tình cho ai ngẩn ngơ chờ chờ đợi đợi

Quên thuở đầu đời… vời vợi mênh mông

Và rồi sẽ có một ngày ta trôi hoang đàng trên những giấc mộng hư không

Chợt tỉnh thức chơ vơ giữa nỗi sầu phong kín

Em có về… khi mùa thu cuối chín?

Cho tôi hóa những lá vàng,

Bịn rịn phút chia xa…

(Huỳnh Minh Nhật)

Chùm thơ mùa thu của em hay nhất

Những bài thơ mùa thu của em hay nhất được nhiều bạn trẻ tìm đến và giành món quà yêu thương giành cho người ấy. Những vần thơ hay, ý nghĩa như thay lời muốn nói bày tỏ tình cảm chân thành, khao khát một mái ấm hạnh phúc cùng em. Mời các bạn cùng đọc và cảm nhận những bài thơ hay dưới đây nhé.

Hương đời

Màn sương thu buông nhẹ khắp trời đêm

Cơn gió lạnh kéo em ngồi sát lại

Hơi thở ấm, làn tóc thơm mềm mại

Chút hương đời ngây ngất mãi thu ơi!

Mùa yêu

Thu về! gọi … gió heo may trở lại

Trời lạnh se,trai gái đón mùa yêu

Mùa trái tim thổn thức, nhịp rung nhiều

Mùa hơi ấm ủ mầm, gieo … sự sống!

Tình em

Anh muốn em là riêng của anh

Mong đừng ai đến … mắt long lanh

Tình em chỉ có anh trao nhận

Những lúc vắng, xa hãy để dành!

Tặng hoa

Niềm mơ ước như màu xanh của lá

Bông hoa vàng mang nặng nhớ thương yêu

Tình thủy chung giữ trọn sớm – trưa – chiều

Anh gửi cả trong màu hoa tim tím

Mùa thu ấy

Tôi giấu trong tim tự bấy lâu

Hãy quên hình ảnh buổi ban đầu

Quên người hơn 1 lần say đắm

Quên 1 lần yêu để diệt sầu

Hình bóng anh trên cuối nẻo đường

Dánh người phong nhã, bước trong sương

Theo Anh lặng lẽ tôi nhẹ bước

Anh có hay rằng tôi vấn vương

Mây vẫn tím từ mùa thu ấy

Tôi biết buồn từ lúc yêu Anh

Hôm qua trên phố gặp anh

Với người con gái xinh xinh ngọt ngào

Giật mình chợt thấy xót xa

Bây giờ anh của người ta mất rồi

Thu Hà Nội

Mây chiều lãng đãng rong chơi

Gió đưa chiếc lá vàng rơi ven hồ

Hồ tây gió lộng đôi bờ

Trời xanh in bóng mặt hồ gương soi

Chuông chùa trấn vũ chơi vơi

Hoàng hôn chiều xuống bóng người ngẩn ngơ

Thu về chiếc lá bơ vơ

Vang lên khúc nhạc vần thơ cho đời

Phố xưa nhà cổ bùi ngùi

Nhớ khi Hà nội đất trời vào thu

Bao nhiêu kỷ niệm mùa thu

Theo người đi mãi nhuốm mầu thời gian

Ai đi muôn nẻo xa gần

Nhớ về Hà nội Vẫn còn mùa thu

Mùa thu nơi ấy tâm tư

Rêu phong hoài cổ bao nhiêu ân tình

Mùa thu không của riêng anh

Thu nào đâu phải của riêng anh

Trăng rụng hồ tây sóng gợn xanh

Buổi ấy em về thăm phố nội

Bóng tà vừa đỗ nắng qua nhanh

Lá vàng buông nhẹ hôn mặt cỏ

Trai gái nhìn nhau ghép mộng lành

Anh ở nơi nào trong tiếng gió

Lời thơ văng vẳng suốt năm canh.

Khúc tự tình mùa thu

Thu đắm say cho anh mãi yêu em

Thu mơ màng để màn sương giăng lối

Thu êm đềm ngạt ngào hương hoa sữa

Thu giăng mờ, mảnh trăng khuyết cô đơn

Thu ơi thu, vẫn còn mãi trong anh

Thu của tình yêu, thu của niềm hy vọng

Thu của nụ hôn, chút men tình đắm đuối

Thu đẹp ngỡ ngàng, làm xáo đéng tim anh!

Thu lại về rồi, náo nức thu sang

Thu lan man, chiều ven hồ se lạnh

Thu nhẹ nhàng, bầy Sâm Cầm chao liệng

Thu chợt buồn, vầng mây tím trôi đi..

Thu đẹp diệu kỳ, e thẹn làm duyên

Thu của tình em, thu vàng trong nắng

Thu của hồn anh, đắm say trong mộng

Thu dạt dào, mùa thu nắng xôn xao..

Thu dịu dàng, tiếng gió gọi mùa trăng

Thu vấn vương, gió vờn bay mái tóc

Thu nồng nàn, tiếng yêu đầy quyến dũ

Thu bên em, khát vọng cháy trong anh

Hà Nội mùa này đẹp lắm em ơi

Đất trời vào thu mênh mang nỗi nhớ

Anh tặng em một câu thơ hoài niệm

Xa xa tiếng Dương cầm, xao xuyến mùa thu.

Mùi hương ấy

Chẳng khi nào để hương ấy cạn vơi

Vòng tay ấm trái tim hồng nóng hổi

Ngồi sát nhau nụ tình yêu chớm nở

Cho hương đời còn mãi đó anh ơi!

Mùa của anh và em về chung bóng

Đón mùa yêu ta dệt mộng sum vầy

Gởi chút tình vào ngọn gió cỏ cây

Gieo mầm sống cho đời này anh nhé!

Em muốn tình anh hãy chân thành…

Đừng gieo nhung nhớ lại tan nhanh

Em đã có anh là tất cả…

Giữ trọn ân tình lúc xa anh

Em đón nhận xem đây là kỉ niệm

Bông hoa tình anh tặng cứ thêm yêu

Mỗi cánh hoa nhung nhớ lại càng nhiều

Em ấp ủ những điều em chưa nói…

Thu, thơ, và nỗi nhớ

Hình như … có phải mỗi Thu sang

khi chiều bàng bạc … lá thu vàng

lúc ngọn Thu phong về man mác

lòng kẻ thi nhân lại bàng hoàng

Khi lá trên cây chớm úa vàng

dòng thơ viết vội đón Thu sang

cùng bao nhung nhớ trên trang giấy

có phải tình thơ vừa chợt loang

Rồi mỗi mùa Thu, nỗi nhớ thương

úa vàng như lá chết ven đường

tìm trong xác lá lời thơ cũ

để chợt bẽ bàng, chợt vấn vương!

Người hỡi mùa Thu rồi sẽ qua

như người rồi dần cũng cách xa!

mai kia mỗi độ mùa Thu đến

nhặt lá bên đường nhớ tình xa!

Em Và Ngày Chớm Thu

Từng lá vàng rơi trải khắp dương`

mỗi ngày di học thấy thương thương

em sợ chân em vô tình dẫm

những lá vàng raỉ rác cổng trương`

Dường như gió dang chuyển sang muà

sáng nghe lành lạnh và mơ mơ

em thấy trong em sao là lạ

nhớ buồn, buồn nhớ…da. ngẩn ngơ

Từng cum. mây lang thang trời cao

từng làn gió mơn man lá vàng

từng bước ngập ngừng bên xác lá

em thấy trong em sao mang mang

Hy vọng những bài thơ tình lãng mạn mùa thu dưới đây sẽ mang lại cho bạn nhiều cung bậc cảm xúc thú vị nhất, hòa mình vào tình yêu thương đong đầy. Tình yêu chính là khúc ca ngọt ngào, lãng mạn nhất, bạn hãy thả hồn mình bay bổng vào tình cảm chân thành này nhé. Thân ái!

Check Also

370 310x165 - Tuyển chọn những bài thơ Phật giáo về tình yêu đánh thức mọi trái tim

Tuyển chọn những bài thơ Phật giáo về tình yêu đánh thức mọi trái tim

Những bài thơ phật giáo về tình yêu đặc sắc luôn thu hút sự quan …

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *