Home / Giáo dục / Phân tích nhân vật Tràng trong tác phẩm Vợ nhặt của Kim Lân

Phân tích nhân vật Tràng trong tác phẩm Vợ nhặt của Kim Lân

Phân tích nhân vật Tràng trong tác phẩm Vợ nhặt của Kim Lân

Bài làm

“Một người đau chân có lúc nào quên được cái chân đau của mình để nghĩ đến một cái gì khác đâu?”

Trong truyện ngắn “Lão Hạc” của Nam Cao, ông đã để cho nhân vật mình bộc lộ nội tâm một cách tự nhiên. Sự ấy rõ ràng là vậy, con người hay chăm chăm nhìn vào cái mất mát của bản thân mà xem nhẹ đi chuyện của người khác, như thể tất cả rủi ro trên cõi đời này vay hết vào mình. Cho đến một ngày, ngỡ ngàng bởi những trang viết của Kim Lân về chuyện nhặt vợ của một anh chàng, người ta lại kết luận: ích kỉ không phải là qui luật mà chỉ là sự lựa chọn, và để có được hạnh phúc kì diệu và trọn vẹn, nhất định, chúng ta phải “quên đi cái chân đau của mình”.

Tràng, một cái tên khiến người ta có những liên tưởng chẳng mấy ý nghĩa, đóng vai là thành viên của xóm ngụ cư, công việc chính hằng ngày là đẩy xe bò. Anh trưởng thành từ sự nghèo đói, với ngoại hình khá khiêm tốn của mình. Để miêu tả Tràng, người ta hay dùng những từ ngữ như: thô kệch, xấu xí, dở hơi. Vì vậy, cho đến tuổi này, anh vẫn chưa lấy được vợ.

phan tich nhan vat trang trong tac pham vo nhat cua kim lan - Phân tích nhân vật Tràng trong tác phẩm Vợ nhặt của Kim Lân

Có thể nói, Kim Lân không “nắn nót” nhiều khi nói về ngoại hình của nhân vật Tràng, điều làm nhà văn tốn giấy mực nhiều nhất có lẽ là câu chuyện anh chàng “nhặt” được vợ. Từ việc xoay quanh tình huống truyện, người ta mới thấy được những điều đáng xem, đáng suy ngẫm về nhân vật này, quả thật không sai, “cái nết” thường đủ sức đánh chết “cái đẹp”.

Thoạt tiên, có thể thấy ở Tràng, đây là một cậu thanh niên vừa dở hơi, bốc đồng nhưng lại giàu lòng thương người. Nó được thể hiện thông qua tình huống truyện bất ngờ và vô cùng kịch tính: Tràng nhận một cô gái xấu xí, thô kệch, lạ lẫm về làm vợ. Người ta có thể đặt ra vô vàn thắc mắc xoay quanh câu chuyện này, “tại sao lại có thể liều lĩnh đến mức độ lấy một người không thương, lại chẳng xinh đẹp về làm vợ”, nếu có thể lí giải được điều đó, vậy thì “lí do gì lại có vợ ngay lúc mà cả bản thân cũng chẳng thể nuôi được mình?”, hóa ra, anh chàng này dở hơi đến mức vậy. Vâng, đó cũng chính là tâm lí của cả ngôi làng mà Tràng đang sống. Tuy nhiên, chẳng ai có quyền bắt người khác phải xỏ chân vào đôi dép mà mình đang mang cả, anh chàng cũng đã nhiều lần nghĩ đến sự liều lĩnh của mình nhưng cũng đều tặc lưỡi cho qua. Anh dám chia sẻ miếng ăn với một người xa lạ, và rồi sẵn sàng chia sẻ cả cuộc đời của mình với nửa chưa hề có chút tình yêu thương. Phủ nhận Tràng bốc đồng, liều lĩnh là không thể vì đây chính là sự cá cược lớn nhất cuộc đời anh, một là nhận lấy hạnh phúc, ngược lại là nghèo khổ và bất hạnh cả đời. Hạnh phúc, có thể nói là một đích đến, thôi thúc mãnh liệt Tràng sẵn sàng kết duyên với thị.

Trong tác phẩm, một câu thoại của nhân vật đem lại cho người đọc nhiều cảm nhận sâu sắc, “Nhà tôi nó mới về làm bạn với tôi đấy u ạ!”. Ta có thể thấy được trong nhân vật này đó là sự thấu cảm và rất mực tinh tế của một người đàn ông. Từ xưng hô “Nhà tôi”, rõ ràng Tràng đã xem người đứng cạnh chính là vợ mình, không phải là đối tượng được nhận sự cưu mang của mình, mà người người anh mang ơn, để từ đó bầu bạn và chia sẻ hết tất thẩy mọi thứ trong cuộc sống của cả hai. Nhớ lại những trăn trở của bà cụ Tứ lúc mới gặp thị “Người ta có gặp lúc khó khăn, đói khổ này, người ta mới lấy đến con mình. Mà con mình mới có được vợ”. Một sự thật không thể nào phủ nhận được, rằng thị lấy Tràng chỉ vì miếng ăn, vì muốn báu víu với cuộc sống này, vì hi vọng được đổi đời nên thị mới “nén một tiếng thở dài” khi đứng trước cảnh nhà tàn tạ của Tràng. Vốn dĩ, chuyện Tràng có được vợ thực chất ban đầu chính là một cuộc trao đổi, thị vì muốn có được miếng ăn nên mới vứt bỏ hết lòng tự trọng, sự e thẹn đáng phải có của một người đàn bà, còn Tràng sau cái bốc đồng ngô nghê ấy lại khao khát hạnh phúc cháy bỏng, để rồi kiêu hãnh với mọi người xung quanh rằng cuối cùng, anh cũng đã lấy được vợ. Tuy nhiên, sự tính toán ấy chẳng thể làm hại ai, ngược lại, nó lại đem đến những sắc màu vô cùng kì diệu, để Tràng có cơ hội bộc lộ những vẻ đẹp tìm tàng trong bản chất con người anh ta khi mà thỉnh thoảng, bằng đôi mắt thô sơ, những người hàng xóm chỉ thấy nét dở hơi ở anh chàng này.

Tràng là một người có trách nhiệm. Đấy, anh đã thể hiện cái bản lĩnh của một người đàn ông sau khi có vợ là như thế nào, “hắn” thấy mình có bổn phận phải lo lắng cho con sau này, bỗng nhiên muốn làm một việc gì đó để tu sửa lại căn nhà, điều mà vốn dĩ trước đến nay, Tràng chẳng mảy may để tâm đến. Chẳng dừng lại ở đó, nhân vật này còn thể hiện tinh thần trách nhiệm đối với đất nước, ngay ở đoạn cuối tác phẩm, hình ảnh cuối cùng trong tâm trí của Tràng đó chính là “đám người đói và lá cờ đỏ bay phấp phới”. Hóa ra, tình yêu làm cho con người trở nên đẹp và lớn lao đến vậy, nó vô tình biến những lẽ vụn vặt đời thường thành những ước mơ mang tính cộng đồng, tính nhân văn sâu sắc.

Kim Lân xây dựng nhân vật Tràng với những dụng ý rất sâu sắc. Có thể nói, mối tình của Tràng và thị là chuyện hiếm thấy trong văn học lẫn cuộc sống. Người ta dành nhiều những bình luận đối với quyết định nhặt vợ của Tràng, có thể đó là sự bốc đồng, liều lĩnh, nhưng điều mà chúng ta học được ở nhân vật này chính từ sự liều lĩnh ấy là sự san sẻ, là bao dung, là niềm khao khát yêu thương manh liệt, con người có thể nghèo đói nhưng không thể sống nếu thiếu đi tình yêu, dù chỉ là bữa cơm với bát cháo khoáng, họ vấn có thể mỉm cười với nhau, đó chính là sức mạnh của tình yêu thương.

Check Also

top 10 bai van ta cay chuoi 310x165 - Top 10 bài văn tả cây chuối

Top 10 bài văn tả cây chuối

Việt Nam là một trong những nước quanh năm cây trái tốt tươi. Trái cây …

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *