Home / Giáo dục / Tả cô giáo, thầy giáo lớp 2 hay – 4 đoạn văn ngắn miêu tả thầy cô giáo

Tả cô giáo, thầy giáo lớp 2 hay – 4 đoạn văn ngắn miêu tả thầy cô giáo

Không chỉ có cha mẹ luôn sát cánh bên ta trong cuộc sống, thầy cô chính là những người dạy ta khám phá cuộc sống tươi đẹp này và dạy ta cách để trở thành một người tốt trong cuộc sống. Ở trường nếu như bạn bè giúp chúng ta làm quen với môi trường học thì thầy cô giúp chúng ta tiếp thu kiến thức dễ dàng hơn, giúp chúng ta hòa đồng hơn và có cái nhìn sâu sắc hơn về chính bản thân mình. Để làm bài văn này, chúng ta cần phải có những kỉ niệm có dẫn chứng sát thực cuộc sống, lời văn phải chân thành có cảm xúc, diễn đạt rõ ràng, sâu sắc.

BÀI VĂN MẪU SỐ 1 TẢ THẦY CÔ GIÁO-TẢ CÔ GIÁO

Trong quãng thời gian ngồi trên ghế nhà trường, có lẽ cô Mai- giáo viên chủ nhiệm lớp 2 là người em yêu mến nhất. Năm nay cô hơn 20 tuổi, dnags người cô dong dỏng cao, thanh mảnh, cân đối. Làn da mịn màng trắng muốt như tuyết, nụ cười cô rất đẹp và đằm thắm khiến người đối diện ấn tượng. Đôi mắt cô đen láy như vì sao lấp lánh trên bầu trời. Cô rất dịu dàng và hiền hậu, cô luôn giảng cho em những bài toán, bài văn khó, những bài tập trên lớp em vẫn chưa hiểu kĩ. Không chỉ dạy em những kiến thức trên lớp, kiến thức trong sách vở, cô còn dạy chúng em về thế giới, cuộc sống xung quanh ta, dạy em biết làm người, biết trở thành người tốt, dạy em những bài học nhân sinh sâu săc. Em rất yêu quý cô, em sẽ học thật giỏi để không phụ sự mong đợi và công lao dạy dỗ của cô.

BÀI VĂN SỐ 2 TẢ CÔ GIÁO – TẢ THẦY GIÁO

Trong trường, người mà em yêu quý và kính trọng nhất là thầy chủ nhiệm. đối với em, thầy là người cha thứ hai, người cha của tri thức và tâm hồn.

Thầy em năm nay đã ngoài 40, gắn bó với nghề giáo mấy chục năm trời, ở thầy luôn toát lên những vẻ đẹp đáng kính của một nhà giáo ưu tú. Thầy cao, khuôn mặt hiền từ, đôi chỗ có vài nếp nhăn hằn cả một quãng đời cống hiến cho giáo dục. Mái tóc thầy nay đã điểm bạc và đôi mắt thầy luôn ấm áp nhìn chúng em. Hằng ngày, thầy đến trường trong bộ trang phục chỉnh tề, cùng chiếc cặp đen da đã sờn cũ. Thầy giảng bài rất hay, thầy luôn kiên nhẫn giảng giải cho đến khi chúng em hiểu bài, đôi khi, thầy cũng tạo những tiếng cười để lớp học bớt đi phần căng thẳng. Mỗi lần nhìn đôi tay thầy, em lại thấy thương thầy biết bao nhiêu, nghe mọi người nói, trong những năm chống Mĩ, thầy bị một viên đạn bắn vào cổ tay, mặc dù đã được chữa trị kịp thời, nhưng mỗi ngày trái gió trở trời, tay thầy lại đau nhức. Vậy mà bàn tay ấy vẫn ngày ngày miệt mài viết bảng truyền kiến thức cho chúng em, chữ thầy rất đẹp và đều. Thầy là một người giản dị, lối sống thanh bạch, và rất quan tâm đến học trò, thầy tìm hiểu hoàn cảnh của từng học sinh để có thể tạo điều kiện tốt nhất cho chúng em học tập.

Nhờ có thầy, chúng em, những đứa học sinh với nhứng suy nghĩ non dại đã lớn lên và chín chắn hơn từng ngày, dù sau này đó đi đâu, em cũng sẽ mãi mãi không quên công ơn của thầy.

BÀI VĂN MẪU SỐ 3 TẢ THẦY, CÔ GIAO-TẢ THẦY GIÁO

Ai cũng nói, trường học là ngôi nhà thứ hai của học sinh. Vậy ở ngôi nhà ấy, thầy cô chính là cha mẹ. Người “cha” mà em yêu quý nhất đó chính là thầy giáo chủ nhiệm lớp em

Thầy em năm nay mới ngoài 30 tuổi. Với tuổi trẻ nhiệt huyết và sự uyên bác, thông minh, thầy đã đến với chúng em như một ánh sáng diệu kì. Dáng người thầy cao ráo, mái tóc đựo cắt ngắn gọn gàng. Làn da màu đồng khỏe khoắn, càng làm tôn thêm dáng người thầy tuy không cao lắm nhưng vô cùng cân đối. Thầy có gương mặt góc cạnh, ưa nhìn, đặc biệt là đôi mắt rất đẹp. Đôi mắt ấy chan chưa tình yêu thương, lúc nào cũng sáng ngời ngời, luôn âu yếm trìu mến chúng em mỗi khi gặp bài khó, nhưng cũng vô cùng nghiêm khắc khi chúng em mắc lỗi. Chúng em rất yêu đôi mắt ấy, và rất sợ đôi mắt ấy mỗi khi buồn. Thầy luôn ân cần và dịu dàng với chúng em, nhẹ nhàng dạy chúng em từng nét chữ, từng cách nhẩm số, tính toán. Mỗi ngày thầy đều đi làm rất sớm và ra về khi cả trường đã về hết. Một lần, em để quên đồ ở trường, khi quay lại lớp vẫn thấy thầy ở trong lớp, cần mẫn chỉnh sưad bài giảng cho chúng em. Thầy luôn gương mẫu trong mọi hoath động để chúng em noi theo, không bao giờ trễ giờ, ăn mặc chỉn chu, sạch sẽ gọn gàng,… Hơn thế nữa, thầy còn rất năng nổ trong các hoạt động thể dục thể thao hay văn nghệ của trường. Năm ngoái, trong cuộc thi hội khỏe Phù Đổng, thầy em đã xếp nhất toàn đoàn. Điều này khiến lớp em,ai cũng vô cùng vui mừng, thích thú.

Có một lần, em mắc lỗi vì đi học muộn, những tưởng thầy sẽ trách phạt, nhưng thầy chỉ nhẹ nhàng bảo em về chỗ ngồi, cuối giờ thầy gọi em lên giảng giải cho em hieue ý nghiax của việc đúng giờ. Kể từ đó,em nhớ mãi và không bao giờ trễ hẹn dù ở bất cứ đâu.

Em rất yêu quý thầy, dù sau này có học xa hơn, cks gặp thêm bao nhiêu thầy cô giáo, em cũng không quên người thầu đầu tiên đac dìu dắt em trong hành trình tri thức này.

BÀI VĂN MẪU SỐ 4 TẢ THẦY, CÔ GIÁO LỚP 2- TẢ CÔ GIÁO

Những người thầy, người cô đi qua quãng đời học sinh của em đều để lại ấn tượng sâu sắc nhưng em nhớ nhất là cô Lan- người đã dìu dắt em những bước đi đầu tiên.

Cô năm nay đã ngoài bốn mươi tuổi, đã trải qua mười mấy năm công việc đứng trên bục giảng. Cô có dáng người nhỏ bé, hao hao gầy nhìn thân thương đến lạ. Điều đầu tiên em ấn tượng bởi cô chính là mái tóc dài đến ngang hông, lúc nào cũng được tết gọn gàng và được buộc bằng những chiếc nơ xinh xắn, trang nhã. Dù mái tóc ấy đã bắt đầu xuất hiện những sợi bạc- dấu tích của bao mùa bụi phấn nhưng vẫn tôn lên vẻ mượt mà, chau chuốt và mềm mại như dòng suối. Đặc biệt, trên mái tóc ấy luôn phảng phất mùi thơm của bồ kết hay hoa bưởi. Cô có khuôn mặt trái xoan, nhỏ nhắn. Nước da cô hồng hào. Hai gò má cao, lấm tấm chút tàn nhang. Nụ cười của cô hiền từ ấm áp như tiếp thêm niềm tin sự hứng khởi cho các cô cậu học trò. Ở khóe mắt cô đã dậm những vết chân chim, lộ rõ hơn khi cô cười. Sau bao năm giảng dạy, giờ đây cô bắt đầu dùng đến kính để có thể nhìn từng con chữ của học trò rõ hơn. Chiếc kính càng tăng thêm vẻ tri thức và đôi phần nghiêm nghị nơi cô. Giọng cô mỗi khi giảng bài dõng dạc rõ ràng giúp chúng em dễ tiếp thu, khi kể chuyện thì nhẹ nhàng, truyền cảm. Bàn tay cô búp măng, các ngón tay thon dài nhưng đã có phần thô ráp. Chính bàn tay ấy đã uốn nắn em từ những nét chữ đầu tiên mà em không bao giờ quên được.

Dù sau này có bay cao trên bầu trời tri thức, em sẽ luôn nhớ và biết ơn cô Lan- người cô đầu tiên của em.

Check Also

top 10 bai van ta cay chuoi 310x165 - Top 10 bài văn tả cây chuối

Top 10 bài văn tả cây chuối

Việt Nam là một trong những nước quanh năm cây trái tốt tươi. Trái cây …

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *