Home / Câu nói hay / Tặng bạn những vần thơ cầu bình an, may mắn, hạnh phúc nhất

Tặng bạn những vần thơ cầu bình an, may mắn, hạnh phúc nhất

Những bài thơ cầu bình an, may mắn được viết nên bởi những tâm hồn trong sáng, thánh thiện nhất, cầu mong cho mọi người có cuộc sống vui vẻ, luôn đong đầy hạnh phúc, và không ganh tị với đời. Đọc những vần thơ này, bạn cảm thấy nhẹ nhàng, bình yên đến lạ thường, được nhiều người yêu thích và chia sẻ. Những lúc quá mệt mỏi, quá áp lực với cuộc sống đời thường, những bài thơ này sẽ xoa dịu giúp bạn vượt qua thử thách đó nhanh chóng.

Chùm thơ cầu bình an cho gia đình

Gia đình như những ngọn gió chắp cánh cho những cánh diều bay xa, cho những người con trưởng thành và thực hiện ước mơ của mình trên khung trời rộng lớn kia. Chùm thơ cầu bình an cho gia đình yêu thương dưới đây bày tỏ lòng biết ơn, công ơn sinh thành và dưỡng dục cuả cha mẹ, khao khát luôn mạnh khỏe và luôn sát cánh, là chỗ dựa cho ta mãi mãi.

Bài thơ: Cầu Mong Cha Mẹ Bình An

Xa nhà đã mấy năm nay

Nhìn về quê mẹ, lệ cay dâng trào

Hai dòng nước mắt nghen ngào

Nhớ ơn cha mẹ, lao đao tháng ngày

Cho con cuộc sống hôm nay

Tương lai tươi sáng, tháng ngày yên vui

Nhớ thương cha mẹ ngậm ngùi

Chỉ mong cha mẹ yên vui tuổi già

Thương cha mẹ chốn quê nhà

Thức khuya dậy sớm, mưa xa chẳng màng

Bao nhiêu cực khổ lầm than

Chỉ mong con trẻ, hiên ngang với đời

Phương xa con viết mấy lời

Gửi về cha mẹ, mà rơi lệ nhòa

Giờ này con ở nơi xa

Cầu mong cha mẹ quê nhà bình yên

Phương xa con giữ lời nguyền

Bao lời cha mẹ nhủ, khuyên tháng ngày

Những lời răn dạy xưa nay

Khắc sâu tâm trí, đời này con ghi

Lạy cha lạy mẹ con quỳ

Công ơn trời biển khắc ghi muôn đời

Xa quê con gửi mấy lời

Tỏ lòng hiếu kính về nơi quê nhà

(Nguyễn Quang Long – Thơ về cha hay thể lục bát)

Bài thơ: Cầu Cho Cha Mẹ Suốt Đời Bên Con”

Tác giả: Lê Tấn An

Quê hương là “gì đó Mẹ ơi”

Mà sau nhớ mãi trong đời.

Mong về đất Mẹ một nơi yên bình.

Bàn chân bước trên vinh xuống nhục.

Những muộn phiền cảm xúc thiết tha.

Gió đưa tiếng Mẹ ơi à!

Trời xanh biển rộng bao la ru hời…!

Nay cách biệt sầu vơi hờ hững.

Nhớ dáng gầy Mẹ đứng trông con.

Mắt cay dòng lệ cuộn tròn.

Chỉ mong báo đáp công ơn phần nào.

Hoài năm tháng dạ thao thức mãi.

Ký ức đầy trong trái tuổi thơ.

Mẹ ơi! Con vẫn mong chờ.

Lắng nghe khúc nhạt “ầu ơ dí dầu”.

Đời viễn xứ thường khâu mộng ảo.

Mặc vào thân chiếc áo đoạn trường.

Gợi lòng nhung nhớ Quê Hương.

Nhuốm màu nước mắt trên đường tri âm.

Thương Mẹ mãi lặng thầm gánh nặng.

Cõng bốn mùa mưa nắng sương mai.

Sống trên cõi thế an bày.

Một mình nuôi đứa con trai trưởng thành.

Chưa đền đáp mà nhanh bước vội.

Giữa biển người mắt dõi sang sông.

Hai tay ôm ấp đoá hồng.

Con xin gửi mẹ ấm nồng nghĩa nhân.

Qua năm tháng chịu phần khổ cực.

Kiếp mưu sinh tìm thức xa vời.

Trên trời có ánh sao rơi.

Cầu cho Cha Mẹ suốt đời bên con!…

Bài thơ: Cầu cho cha mẹ

Tác giả: Hoàng Thanh Tâm

Tháng bảy trời nhỏ hạt ngâu

Mẹ tôi nhỏ giọt sầu đâu má đào

Chân trần bước thấp bước cao

Gánh gồng cả nỗi gian lao kiếp người

Ít khi được thấy mẹ cười

Cơm ngày hai bữa bón đời đàn con

Mồ hôi cha cũng hao mòn

Vắt không kịp ráo lớn khôn tuổi hồng

Mẹ cha mòn mỏi đợi trông

Thời gian thấm thoát trong lòng khát khao

Con bước đừng có làm sao

Con đi đừng giẫm gai đau nhói lòng

Công danh con hãy thong dong

Đừng như cha mẹ lòng vòng áo cơm

Con ăn trắng con mặc thơm

Công ơn cha mẹ sớm hôm đắp đầy

Vu lan con khấn nguyện đây

Mẹ cha như chuối chín cây từng ngày

Chưa dâng được chén nước đầy

Bát cơm thịt cá dạ này nao nao

Nhớ cha thương mẹ thì đau

Biển Đông núi Thái không sao sánh bằng

À ơi gió rụng lá vàng

Khẽ thôi kẻo chạm dặm ngàn thiên thu.

Cầu Cho Cha Mẹ Suốt Đời Bên Con

# Quê hương là “gì đó Mẹ ơi”

Mà sau nhớ mãi trong đời.

Mong về đất Mẹ một nơi yên bình.

Bàn chân bước trên vinh xuống nhục.

Những muộn phiền cảm xúc thiết tha.

Gió đưa tiếng Mẹ ơi à!

Trời xanh biển rộng bao la ru hời…!

Nay cách biệt sầu vơi hờ hững.

Nhớ dáng gầy Mẹ đứng trông con.

Mắt cay dòng lệ cuộn tròn.

Chỉ mong báo đáp công ơn phần nào.

Hoài năm tháng dạ thao thức mãi.

Ký ức đầy trong trái tuổi thơ.

Mẹ ơi! Con vẫn mong chờ.

Lắng nghe khúc nhạt “ầu ơ dí dầu”.

Đời viễn xứ thường khâu mộng ảo.

Mặc vào thân chiếc áo đoạn trường.

Gợi lòng nhung nhớ Quê Hương.

Nhuốm màu nước mắt trên đường tri âm.

Thương Mẹ mãi lặng thầm gánh nặng.

Cõng bốn mùa mưa nắng sương mai.

Sống trên cõi thế an bày.

Một mình nuôi đứa con trai trưởng thành.

Chưa đền đáp mà nhanh bước vội.

Giữa biển người mắt dõi sang sông.

Hai tay ôm ấp đoá hồng.

Con xin gửi mẹ ấm nồng nghĩa nhân.

Cầu cho cha mẹ

# Tháng bảy trời nhỏ hạt ngâu

Mẹ tôi nhỏ giọt sầu đâu má đào

Chân trần bước thấp bước cao

Gánh gồng cả nỗi gian lao kiếp người

Ít khi được thấy mẹ cười

Cơm ngày hai bữa bón đời đàn con

Mồ hôi cha cũng hao mòn

Vắt không kịp ráo lớn khôn tuổi hồng

Mẹ cha mòn mỏi đợi trông

Thời gian thấm thoát trong lòng khát khao

Con bước đừng có làm sao

Con đi đừng giẫm gai đau nhói lòng

Công danh con hãy thong dong

Đừng như cha mẹ lòng vòng áo cơm

Con ăn trắng con mặc thơm

Công ơn cha mẹ sớm hôm đắp đầy

Vu lan con khấn nguyện đây

Mẹ cha như chuối chín cây từng ngày

Chưa dâng được chén nước đầy

Bát cơm thịt cá dạ này nao nao

Nhớ cha thương mẹ thì đau

Biển Đông núi Thái không sao sánh bằng

À ơi gió rụng lá vàng

Mẹ

# Tôi muốn dệt những vần thơ về mẹ

Ðể đọc lên cho nước mắt trào rơi

Vì có gì đẹp đẽ nhất trên đời

Thiêng liêng nhất phải chăng là tình mẹ.

Những kỷ niệm xa xưa còn lưu dấu

Chiếc nôi êm tôi ngủ mẹ ngồi đưa

Hồn ca dao phảng phất giấc ban trưa

Mẹ tôi đã ru tôi vào sông núi.

Những miếng khoai tôi ăn tranh phần mẹ

Ðói năm nào … khổ cực quá mẹ ơi

Mẹ cho con, mẹ nhịn, mẹ vẫn vui

Giờ nghĩ đến tôi buồn khôn xiết kể.

Nay dâng mẹ mấy vần thơ sầu muộn

Mẹ đi rồi … kỷ niệm vẫn trong con

Trên thiên đàng con biết chắc mẹ còn

Theo sát bước chân con nơi trần thế

Cha Ơi

# Con rất sợ mai kia vĩnh biệt

Bóng cha già thân thiết rời con

Cha đi hình dáng không còn

Mình con ở lại héo con tim nầy!

Con mãi ước không ngày biệt cách

Thời gian ơi, đừng tách thâm tình!

Cha đi về cõi siêu hình

Bỏ con ở lại một mình chơi vơi…

Công Cha Nghĩa Mẹ

# Tình cha biển cả bao la

Mẹ dòng sông lớn giao thoa ngọt ngào

Con như suối nhỏ quyện vào

Hòa chung dòng chảy một màu xanh trong

Điểm tô mái ấm đượm nồng

Êm đềm hạnh phúc thỏa lòng ước mơ

Chứa chan tựa những vần thơ

Ơn cha nghĩa mẹ bến bờ nào hơn

Cao như ngọn núi Thái sơn

Sinh thành dưỡng dục để con nên người

Bước đi vững chắc vào đời

Mẹ cha là cả bầu trời chở che.

Cha Yêu

# Đôi dòng chữ nhỏ viết về Cha

Cảm xúc trào dâng chực vỡ òa

Mãi mãi Người luôn là bóng cả

Che đàn trẻ nhỏ trước phong ba.

Trở ngược thời gian tuổi đến trường

Cha dồn tất cả mọi tình thương

Uốn từng nét chữ, rèn nhân cách

Truyền lại niềm tin, chí tự cường.

Xã hội muôn màu, lắm thị phi

Quyền cao, chức trọng có là gì

Vì con, Người chọn đời bình dị

Quyết chỉ con mình: Gắng bước đi.

Ấm áp tình Cha tựa Thái Dương

Sáng như Bắc Đẩu giữa đêm trường

Con nguyền khắc mãi lời Cha dạy

Người vẫn bên con mọi nẻo đường.

Nghĩa Cha Con

# Thâm tình phụ tử nghĩa hoài thương

Dãi nắng dầm mưa cực khổ tường

Tuổi mẹ cha già bay cõi hướng

Xuân thời tóc bạc điểm ngàn phương

Quằn vai nặng gánh đời con hưởng

Trĩu phận dài hơi nẻo cháu nhường

Dẫu lắm phong trần tươi đỏ phượng

Cho dù bão gió rạng ngời sương

Bình Yên Cha Nhé

# Lâu lắm rồi con chẳng viết về cha

Bởi mỗi lần viết ra con lại khóc

Nhưng chẳng thể đưa vần thơ…người đọc

Chỉ ước mong gánh khó nhọc thay cha

Nhìn cảnh đời…con bỗng thấy xót xa

Bưng chén cơm chan hòa cùng nước mắt

Cứ nghĩ đến lòng lại đau quặn thắt

Bởi khó khăn cứ chồng chất vai người

Cũng lâu rồi con chẳng thấy nụ cười

Vẫn luôn nở trên bờ môi…mặn đắng

Mà chỉ thấy những đêm dài thức trắng

Cha một mình…mang gánh nặng gạo tiền

Giá như con có thể xóa ưu phiền

Để cha được…chút bình yên…cuộc sống

Nhớ Về Cha Mẹ

# Mưa ngâu tháng Bảy cô hồn

Buồn trông nhang khói cô đơn lạnh lòng

Mẹ Cha ở cõi hư không

Bồng Lai nơi ấy mênh mông chốn nào?

Thương Cha, nhớ Mẹ cồn cào

Mẹ Cha về với trăng sao cuối trời

Đêm buồn tí tách mưa rơi

Ngỡ như nước mắt của Trời khóc than!

Con thương Cha Mẹ vô vàn

Nỗi buồn xa vắng lệ tràn đẫm mi

Từ ngày Cha Mẹ ra đi

Về nơi cực lạc Từ bi cõi thiền.

Mẹ Cha về với Tổ tiên

Công ơn Cha Mẹ vạn niên con thờ.

“Đi khắp thế gian không ai sánh bằng Mẹ

Gánh nặng cuộc đời không ai khổ hơn Cha”.

Điều con muốn nói

# Ơn Cha núi chất trời tây

Láng lai nghĩa Mẹ nước đầy biển đông

Ơn Cha trọng lắm ai ơi

Nghĩa Mẹ bằng trời mang nặng đẻ đau

Lên non mới biết non cao

Nuôi con mới biết công lao mẫu từ!

# Ơn nghĩa sinh thành tựa núi non

Mẹ cha là Thánh của đời con

Dù đi xa cách muôn phương ấy

Chữ hiếu con đây mãi giữ tròn.

Hiếu

# Ơn trời biển tấm lòng muôn trượng

Mẹ cùng Cha sinh dưỡng chúng con

Năm khắc khoải, tháng mỏi mòn

Sớm khuya tần tảo héo hon một đời

Xưa nghèo túng chẳng nơi để ở

Lại nhiều con vay nợ chất chồng

Cơm chẳng đủ, áo cũng không

Xót Cha thương Mẹ giữa đồng tắm mưa

Xong mùa vụ cũng vừa là lúc

Chủ tới nhà thúc giục nợ nần

Từ bậu cửa, tới giữa sân

Kẻ đong người chở thóc dần…vơi đi

Cứ như vậy kiên trì gian khổ

Vì các con vẫn cố gượng mình

Cha chịu khổ, Mẹ hy sinh

Nhịn cơm nhường áo thân hình xác xơ

Qua bĩ cực bây giờ phương trưởng

Tuy chúng con chẳng tướng, chẳng quan

Luôn kính trọng, biết kết đoàn

Anh, em nhường nhịn cháu ngoan nghe lời

Đã tới lúc nghỉ ngơi thanh thản

Cầu Mẹ Cha bầu bạn lâu dài

Dù kiệu cổ, rước trên vai

Xin được miệt mài phụng dưỡng Mẹ Cha.

Công Cha Nghĩa Mẹ

# Đời cha khó nhọc gian truân lắm

Bốn mùa mưa nắng tắm mồ hôi

Những đêm đông lờ lững mây trôi

Giấc ngủ không đầy thương con thơ lạnh

Bao ngày rã ròng mưa không chịu tạnh.

Dáng lom khom gánh bó củi tròn

Mái tóc hằn màu sương gió mỏi mòn

Đôi chân gầy cũng không còn lành lặn

Bát cơm không đầy chấm thìa muối mặn

Chén canh rau cha nuôi nấng đời con

Xin lỗi cha con chữ hiếu chưa tròn

Chút tài mọn con chưa làm nên sự

Cha đã già con vẫn đứa con hư

Đã bao lần con hứa mình sẽ đổi

Chưa hiểu đời con mắc nhiều lầm lỗi

Cha vẫn là người dẫn lối đời con

Con còn nhớ thuở bé lon ton

Đến bây giờ con sức dài vai rộng

Cha khổ cực – ân cần – lo toan – vất vả

Con tự dặn mình không vấp ngã đâu cha.

Chọn lọc thơ cầu bình an may mắn

Sự may mắn, bình an sẽ giúp bạn luôn đạt được nhiều thành công trong cuộc sống. Những bài thơ cầu bình an may mắn, cuộc sống yên bình dưới đây được chia sẻ rần rần trên mạng xã hội và hốt triệu like từ cư dân mạng. Mời các bạn cùng đọc và cảm nhận những thông điệp được gửi gắm trong mỗi vần thơ nhé.

An nhiên

Tác giả: Sương Anh

Long lanh những giọt sương mai

Màu trong tinh khiết trên đài hoa sen

Nắng hiền bước tới làm quen

Gió lay động nhẹ thành khoen chuỗi vòng

Ngẩn ngơ trước cảnh mênh mông

Hư hư thực thực…thấy lòng an nhiên

Trời mây cảnh sắc êm hiền

Hồn như thoát tục về miền hư vô

Quên đi ngoại cảnh xô bồ

Tâm linh nếm vị Cam Lồ Mẹ ban

Bước kinh hành rất nhẹ nhàng

Thân Tâm vút tận mây ngàn non tiên

Chiều xa phố Huế

Tác giả: An Nhiên

Chiều xa Huế, tôi bước đi thật chậm

Nấn ná tìm, níu dáng hình về bên

Con đường xưa, chiều nay trải đầy nắng

Từng kỷ niệm thinh lặng cứ gọi tên

Ráng hoàng hôn tô hồng từng bước chân

Những suy tư ẩn mình nơi tròng mắt

Đàn chim chiều vờn lượn ngang sải cánh

Còn vướng lại tiếng ríu rít ngút trời mây

Đường phố lũ lượt dòng người ngược xuôi

Mà vì sao chỉ tôi trong khoảng trời hoài niệm?

Nỗi sợ hãi chợt thoáng qua vành môi

Chới với dâng lên xa xôi, lặng im

Có nỗi nhớ chơi vơi bờ vai nhỏ bé

Khiến hồn như trở về với ngày xưa

Vọng đâu đây lời thầm trách thật khẽ

Bởi vì ai chạy trốn khỏi nơi đây?

Yêu thương ơi! Còn đâu nữa chiều thề hẹn

Còn đâu nữa lời ngọt ngào say đắm

Còn đâu nữa vòng tay đêm trở gió

Và còn đâu nụ hôn vụng dại vội trao

Tôi biết tìm đâu ánh mắt thuở nào?

Chiếc mũi lái đò, chiếc môi nũng nịu

Từng hờn dỗi đôi ta đã từng qua

Bao ngọt nhạt, mặn đắng cùng sớt chia

Thời gian ơi! Có thể nào quay ngược?

Để lần nữa, ấp ôm dáng người thương

Tự hỏi lòng đến bao giờ sẽ quên?

Cho yêu thương mãi mãi được lặng yên!

Thôi hết rồi! Tôi ra đi với nỗi buồn tê tái

Với hành trang trĩu nặng những ưu tư

Tôi ra đi không có ai đưa tiễn

Nghe lòng mình xót xa, nuối tiếc, trống vắng

Tôi ra đi với một trời thương nhớ

Để lại phố Huế một nửa mối tình

Thôi đành quên! Tôi xin trả lại Huế

Để về lại quê Hà Lộc bình yên!

Chiều xa phố Huế [Lim]

Trầm tư mặc tưởng

Tác giả: Donna Mai Hồng Thu

Làm người trầm mặc vẫn vui hơn

Nói chi, không hiểu lại giận hờn

Đoán chi, tâm loạn và mơn trớn

Rước chi phiền toái, tránh hay hơn

Làm người cô độc đỡ nhọc tâm

Tự do tự tại tự nằm lòng

Lương tâm đủ trọng mà vui sống

Làm con sóng nhỏ giữa dòng sông

Làm người giả tạo để mà chi

Danh vọng bao quanh để được gì

Vàng thau lẫn lộn, ta vững chí…

An nhiên tự tại cứ mà đi

Em biết không?

Tác giả: An Nhiên

Em biết không? Khi đời em mới nở

Gánh nặng đầu chất chứa lòng mẹ cha

Em lớn lên trong vòng tay sưởi ấm

Quá mặn mà và đầy thiết tha.

Em biết không? Khi bình minh thức giấc

Trang sách hồng chiếu rọi ánh tinh khôi

Em đến trường cùng tình thương bè bạn

Tỏa khắp yêu thương. Đời với đời

Em biết không? Khi hoàng hôn ngã bóng

Cuộc sống này cho em thấy yêu hơn

Em sẽ là những chú chim tung cánh

Sãi khắp nhân gian. Tình đối tình.

Tâm an

Tâm gọt rửa an nhiên tự tại

Thoát hồng trần luyến ái khổ đau

Cho mình cuộc sống thanh tao

Thân tâm an lạc đâu nào đắn đo.

Buông bỏ hết sầu lo cuộc sống

Tâm nhàn hạ giấc mộng an nhiên

Cùng nhau hướng tới cõi thiền

Điềm nhiên vui khỏe chẳng phiền đến ai.

Tâm hướng thiện tương lai rạng rỡ

Oán than chi vạn thuở sầu vây

Tâm an nhẹ tựa áng mây

Hồn luôn trong sáng khổ đày lánh xa.

Tâm tự tại toàn gia hoan hỷ

Đời cư nhàn chẳng nghĩ tính toan

Nữa đời còn lại bình an

Tâm luôn hướng đạo ngập tràn niềm vui.

Chiều thơ thẩn

Tác giả: Tô Hoàng Duy

Tôi lặng thầm ngấm nhìn mây trôi

Ôm nổi buồn theo cơn gió bay xa

Hoa vẫn nở giữa mùa thu nóng bức

Ong bướm vàng bay khắp cả không gian

Anh ngắm nhìn.. lòng buồn man mác

Nhớ về em một cô gái phương xa

Gởi tặng em một tấm lòng vô tận

Dù cho nơi đó em vất vả cô đơn

Ung dung tự tại hãy cố lên em nhé

Yêu em anh gửi lòng này trao em

Mây mùa thu

Tác giả: Hoàng Diệp

Thong dong tự tại giữa trời cao

Chiếc lá vàng thu trải thảm chào

Áo trắng trinh nguyên ôi thoát tục

Vạt dài lướt thướt quá thanh tao

Bồng bềnh kết lộng che non biếc

Rải rác làm mưa tưới đất màu

Hạt nhỏ giăng giăng mây chợt khóc

Buồn luôn vũ trụ lẫn trăng sao

Gởi lại!

Tác giả: Hương Việt

Gởi ai một mối tình câm

Bay theo gió thoảng đêm rằm dáng thu

Hồng trần đời vướng sa mù

Dừng chân ngơi nghỉ hận thù cũng tan

Đêm nay trong mộng hào quang

Nghe câu niệm Phật bỏ đàng phù sinh

Rời xa thế giới ba nghìn

Thong dong tự tại một mình chân như

Xa lìa một cõi thái hư

Trăm năm bỗng thấy tình như hoa tàn

Trả đời một mối tình câm

Ngồi đây lắng đọng đêm rằm trăng thu!

An nhiên tan khói sa mù

Đài gương trong vắt trăng thu soi hồ

Bờ kia rời khỏi u đồ

Thênh thang một cõi trong hồ sen thanh

Giữ lại niềm tin

Tác giả: Donna Mai Hồng Thu

Có những lúc niềm tin lạc lối

Lòng nặng nề bối rối hoang mang

Chút chân tình vẫn quý hơn vàng

Trao sai chỗ sợ vương khúc mắc…

Học bao dung nhìn đời rẽ ngoặc

Học mỉm cười ghi khắc tin yêu

Nhìn quanh ta, chân ái vẫn nhiều

Hãy vững bước…tiêu diêu tự tại!

Có chi đời

Tác giả: Vuhungviet

An bần lạc đạo sớm vui đời

Phú quý giàu sang cũng thế thôi

Buông bỏ tham sân tâm ý họp

Mưu cầu xã dạ an thơi

Của tiền thích, muốn đày thân xác

Vàng bạc ham ưa phiền não thôi

Mốt kiếp hân sinh thành trụ diệt

Thanh nhàn tự tại sống yên đời

Bình Yên

Ngõ ôm chèo theo sông

Lại ngược lên với suối

Bắt đầu là bóng núi

Vô cùng như mắt em

Gió níu gió lặng im

Thế là trời để ngỏ

Cho ta đến với mình

Trong thầm thì tiếng cỏ

Anh muốn bế cả chiều

Hôn lên ngày gặp mặt

Tình đầy trăng vẫn khuyết

Em xanh ngày đang xanh

Những chùm quả bình yên

Rời xuống triền núi vắng

Trời muốn nói câu gì

Ngó ta Rồi im lặng!…

(Hữu Thỉnh)

Ngỡ Như Bình Yên

Bình yên ngày em xa anh

Gió thổi hút triền cát lỏng

Cái vẫy tay hoà vào sóng

Miên man chờ đợi quên rồi

Và em không khóc đấy thôi

Dửng dưng như là xa lạ

Những lời chúc dài nghiêng ngả

Níu nhau tìm chút chân thành

Thế rồi phía ấy là anh

Tình yêu hoá thành ký ức

Ngọt ngào xưa giờ bỗng lạnh

Nhớ nhau chỉ để tiếc thầm

Thế rồi em cũng sẽ quên

Ném anh về xa xôi lắm

Buồn rơi tận cùng sâu thẳm

Tưởng rằng chốn ấy bình yên

Và thương ngày ta chia tay

Buồn vui đuổi tìm ta mãi

Nguyện cầu bình yên trở lại

Nghe tim tựa sóng cồn cào.

(Bình Nguyên Trang)

Bình Yên

Thời khắc đang đi nhịp thái bình

Dịu dàng gió nhạt thổi mây xanh

Hàng cây mở ngọn kêu chim đến

Hạnh phúc xem như chuyện đã đành

Lẩn cụm hoa trời rơi dáng bướm

Nỡ chen hoa lá tiếng vành khuyên

Ngoài đường buổi sáng thơm hương mới

Thú sống thơm mùi cỏ mới lên

Kia treo trái mộng trĩu cây đời

Ngang với tầm tay ngắn của người

Nhưng múa vu vơ tay đã mỏi

Ê chề đời thoảng vị cơm ôi…

(Huy Cận)

Em Đi Tìm Bình Yên

Em đi tìm bình yên nơi con sóng biển xa

Có gì xôn xao trong cỏ cây hoa lá

Em đi tìm bình yên khi anh thành xa lạ

Ngắm anh giận buồn, bão tố lặng lẽ qua

Em đi tìm bình yên nơi gió mùa xa

Gió nói với em lời anh trầm lắng

Mây nói với em anh là ngày ngọt nắng

Là sao trời, là nhung nhớ dịu êm

Trăng dịu hiền dát bạc giữa trời đêm

Thì thầm với em anh là bình yên đấy

Anh là mùa thu xôn xao đến vậy

Anh là rượu nồng, em lỡ uống rồi say…

Em lặng ngồi, chợt thấy mắt mình cay

Em đi tìm bình yên trong khung trời bỏ ngỏ

Em đi tìm bình yên trong bão tố

Để cồn cào thương nhớ hướng về anh!

(Vũ Thị Minh Nguyệt)

Trên đây là những bài thơ cầu bình an hay, ý nghĩa nhất. Những bài thơ này mang lại cho bạn nhiều cung bậc cảm xúc thú vị. Nếu cảm thấy bài viết hay, bạn hãy chia sẻ với bạn bè, người thân nhé. Cảm ơn các bạn đã đồng hành cùng chúng tôi trong thời gian qua.

Check Also

hat giong tam hon 310x165 - Tuyển chọn những bài thơ Phật giáo về tình yêu đánh thức mọi trái tim

Tuyển chọn những bài thơ Phật giáo về tình yêu đánh thức mọi trái tim

Những bài thơ phật giáo về tình yêu đặc sắc luôn thu hút sự quan …

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *