Home / Giáo dục / Top 10 bài văn miêu tả bác bảo vệ trường em hay nhất

Top 10 bài văn miêu tả bác bảo vệ trường em hay nhất

Trường học là nơi đầy ắp các kỉ niệm đối với mỗi bạn học sinh. Có một người cũng gắn bó với mái trường thân yêu của các em theo một cách rất riêng đó chính là bác bảo vệ.

Bác bảo vệ là người canh giữ cho ngôi trường, là người gác cổng giữ cho ngồi trường luôn được an toàn và bình yên. Đó cũng chính là người mà các em gặp đầu tiên mỗi khi đến trường. Nhưng đã bao giờ các em dừng lại để ngắm kĩ dáng vẻ của bác bảo vệ trường mình hay chưa? Các em hãy tham khảo bài văn mẫu miêu tả bác bảo vệ trường em dưới đây để nắm được cách làm bài văn này nhé. Chúng sẽ giúp ích nhiều cho các em trong việc học tốt môn Văn đấy.

chu bao ve truong - Top 10 bài văn miêu tả bác bảo vệ trường em hay nhất

Cảnh bác bảo vệ phạt học sinh vi phạm trong trường

Tả bác bảo vệ trường em

Sáng nào cũng vậy, người đầu tiên em gặp khi đến trường luôn là bác bảo vệ. Bác làm công việc bảo vệ cho trường em trước cả khi em vào học ở ngôi trường này. Dù ban ngày hay ban đêm, bác luôn làm tốt công việc của mình.

Mỗi khi em tới trường, cánh cổng trường đã được mở rộng. Bác đang ngồi trước cửa phòng bảo vệ, trên tay cầm một tờ báo, vừa đọc vừa quan sát. Nhìn mái tóc đã điểm những sợi bạc em đoán bác năm nay cũng đã ngoài 50 tuổi. Bác có dáng người nhỏ nhắn, tuy không cao nhưng nhìn khỏe mạnh. Nước da của bác ngăm đen, trên mặt lộ rõ những vết chân chim. Bác có cặp lông mày đen và rậm, đôi mắt một mí đầy ấn tượng cùng với vầng trán cao. Có lần bác kể với em vì hồi trẻ bác hay uống thuốc nên hàm răng đã bị ố vàng. Từ ngày có cháu ngoại, bác mới bỏ hẳn thuốc lá. Vì làn da sần sùi và ngăm đen nên nhìn bác có cảm giác hơi đáng sợ nhưng thực tế bác lại là người rất hiền từ. Hễ thấy chúng em chào là bác lại nở một nụ cười thật tươi. Công việc của bác không chỉ là đóng mở cổng trường mà còn phải kiểm tra toàn bộ trường học sau khi học sinh và giáo viên đã về hết. Ban đêm bác cũng ở lại trường để trông coi cho trường.

Nhờ có bác bảo vệ mà trường của em luôn được đảm bảo an toàn. Em và các bạn luôn biết ơn bác bảo vệ và yêu quý bác như người thân của mình.

top 10 bai van mieu ta bac bao ve truong em hay nhat - Top 10 bài văn miêu tả bác bảo vệ trường em hay nhất

Bác bảo vệ bảo đảm an ninh trong trường học

Tả bác bảo vệ trường tiểu học của em

Để giữ cho ngôi trường luôn được an toàn không thể không nhắc đến công lao của bác bảo vệ. Trường của chúng em có 2 bác bảo vệ, một bác trực ban ngày và một bác trực ban đêm. Bác Chính, người bảo vệ trực ban ngày là người mà em gặp nhiều nhất.

Trước đây bác từng làm trong quân đội nên dáng người của bác rất lực lưỡng, cân đối. Bác cao khoảng 1m70, thân hình đầy đặn. Bác cắt tóc ngắn, trên mái tóc đã điểm những sợi bạc. Đôi mắt của bác sâu và cái mũi cao. Mặc dù tuổi của bác hơn tuổi của bố mẹ em khá nhiều nhưng chúng em vẫn quen miệng gọi là “bác bảo vệ”. Bác cũng thích chúng em gọi như vậy vì bác bảo “gọi thế cho trẻ”. Một số thầy cô giáo trẻ trong trường thì gọi bác là bố rất thân thương. Hàng ngày vào mỗi buổi sáng sớm bác đều mở cổng trường cho chúng em. Bác cũng chính là người điều khiển chiếc trống trường báo cho chúng em đã đến giờ vào lớp hoặc đã đến giờ tan học. Nhờ có những tiết học thể dục trong sân trường, em được nhìn thấy bác ngồi trong căn phòng nhỏ của mình. Trên bàn có một chiếc máy radio nhỏ bác dùng để nghe các chương trình phát thanh.

Em rất yêu quý bác bảo vệ của trường mình. Em mong sao bác luôn khỏe mạnh để mỗi ngày đến trường em đều được gặp bác và được nhìn thấy nụ cười hiền hậu của bác.

top 10 bai van mieu ta bac bao ve truong em hay nhat 1 - Top 10 bài văn miêu tả bác bảo vệ trường em hay nhất

Bác bảo vệ cần mẫm kiểm tra nhà trường

Tả bác bảo vệ quyền lực của trường em

Trong trường học, bác bảo vệ đóng một vai trò vô cùng quan trọng. Bác chính là người canh giữ cho trường được bình yên. Là người quyền lực duy nhất có thể điều khiển chiếc trống trường. Đó cũng là lý do mà em vô cùng yêu quý bác bảo vệ.

Bác bảo vệ trường em có khuôn mặt chữ điền với làn da ngăm ngăm đen. Có lẽ bác đã phải lăn lộn, vất vả nhiều trong những năm tháng tuổi trẻ nên khuôn mặt bác có sự khắc khổ. Dù chỉ mới ngoài 40 tuổi nhưng mái tóc của bác sợi bạc nhiều hơn sợi đen. Trong lúc làm việc khuôn mặt của bác luôn tỏ rõ sự nghiêm khắc nhưng có trò chuyện với bác mới thấy bác là người vô cùng thân thiện. Bác cười đùa với chúng em như một người bạn lớn tuổi. Bác hỏi han chúng em về việc học, về chuyện gia đình. Chính điều này đã khiến chúng em thích được trò chuyện với bác. Một lần em chứng kiến thấy có vài anh lớn định trèo tường ra ngoài mua đồ ăn vặt và bị bác phát hiện. Bác đã nghiêm khắc nhắc nhở nhưng không phạt mà cho các anh có cơ hội sửa sai. Bác nói ai cũng có lúc phạm sai lầm, tuổi trẻ của bác cũng vậy. Nếu không có những người giúp đỡ bác, cho bác cơ hội sửa sai thì bác sẽ không được như bây giờ. Càng được nghe những câu chuyện của bác em càng cảm thấy khâm phục bác hơn.

Chẳng còn bao lâu nữa em sẽ phải rời mái trường này để lên một cấp học cao hơn. Thế nhưng hình ảnh của bác bảo vệ vẫn sẽ luôn trong tâm trí của em.

top 10 bai van mieu ta bac bao ve truong em hay nhat 2 - Top 10 bài văn miêu tả bác bảo vệ trường em hay nhất

Bác bảo vệ nhà trường dắt xe cho học sinh

Tả bác bảo vệ cựu chiến binh

Mỗi ngày đến trường, gắn bó với thầy cô bạn bè, chúng ta thường quên mất một người rất quan trọng, hàng ngày vẫn âm thầm cống hiến cho chúng ta. Đó chính là bác bảo vệ, ngày ngày lặng thầm cùng các em học sinh tiến về phía trước.

Bác bảo vệ trường em là một cựu chiến binh về hưu. Khi tuổi trung niên sắp qua, khi con cháu lần lượt dang rộng đôi cánh bay về phương trời riêng của họ, bác lựa chọn công việc bảo vệ của một trường tiểu học để tìm một chút niềm vui. Bác năm nay đã ngoài 50 tuổi, dáng người tầm trung, có lẽ đã thấp đi khá nhiêu so với những tháng ngày tuổi trẻ chinh chiến sa trường. Mái tóc bác hoa râm, trông bác trẻ hơn nhiều so với tuổi thâth. Bác nói do cuộc sống nhiều niềm vui nên con người tự dưng cũng tươi trẻ. Bác có đôi mắt cười rất nồng hậu. Mặc dù tuổi già đã đến ngưỡng cửa, nhưng đôi mắt bác lúc nào cũng tràn trề niềm vui, tràn trề ánh sáng tưoi trẻ. Vầng trán bác rất rộng, mỗi khi cười lại hằn lên vài nếp nhăn tuổi tác. Bác ăn mặc rất giản dị. Hàng ngày trong giờ làm việc, bác chỉ mặc bộ đồng phục màu xanh da trời, khi kết thúc giờ làm việc, bác trở về với bộ trang phục hàng ngày với chiếc quần ngố và chiếc áo may-ô ngắn tay màu trắng. Bác rất hay cười, nụ cười ấm áp của một người cha đầy tình yêu và sự chân thành cho những đứa con của mình. Hàng ngày bác luôn là người đến trường sớm nhất, khi ra về cũng luôn là người về muộn nhất. Đôi khi em tự hỏi liệu có phải bác lúc nào cũng ở trường không mà có thể đúng giờ thường xuyên như thế, dù hạ hay đông, dù nắng hay mưa cũng luôn trực sẵn ở trường khi chúng em đến và trở về khi tất cả đã rời trường.

Bác luôn dành cho học sinh chúng em một sự quan tâm đặc biệt. Có khi bác cho chúng em vài miếng bánh, khi là vài miếng hoa quả, khi chiếc bút, khi cái cặp tóc,… Thứ gì bác cho cũng rất đẹp, đều là đồ do bâc tự làm cả. Nhớ nhất mỗi mùa thi, bác lại trực sẵn ở cổng, gặp tốp học sinh nào cungz cười thật tươi và gửi nhưngz lời chúc các em làm bài thật tốt.

Ngày rời xa mái trường này, bên cạnh nỗi nhớ thầy cô, nỗi nhớ bè bạn chắc chắn e cũng như rất nhiều các bạn học sinh khác sẽ rất nhớ bác bảo vệ thân thiện và tốt bụng nơi đây.

top 10 bai van mieu ta bac bao ve truong em hay nhat 3 - Top 10 bài văn miêu tả bác bảo vệ trường em hay nhất

Bác bảo vệ thân thiện và tốt bụng của học sinh và phụ huynh

Tả bác bảo vệ mà em rất yêu quý

Ngôi trường thân yêu in dấu bao kỉ niệm trong em không chỉ gắn với bạn bè, thầy cô mà ở đó còn có bác bảo vệ đáng kính. Bác là người mà em rất quý trọng.

Bác tên Minh, năm nay đã ngoài năm mươi tuổi. Bác là bảo vệ của trường em tính đến nay đã được mười năm, bang nói ngôi trường đối với bác như là ngôi nhà thứ hai vậy. Dáng bác tầm thước, làn da màu đồng rắn rỏi, khỏe mạnh. Dù đã ngoài năm mươi tuổi nhưng bác vẫn còn rất nhanh nhẹn, dáng đi rất mạnh mẽ. Em thích những khi nhìn bác từ phía sau, một tấm lưng rộng, đôi vai săn chắc khiến em cảm thấy rất an toàn và ấm áp. Bác có khuôn mặt chữ điền, mái tóc đen đã điển vài sợi bạc nhưng luôn được cắt gọn gàng, chải ra sau. Dòng thời gian không chỉ điểm lên những sợi bạc trên mái tóc mà còn hằn lên khóe mắt bác những vết chân chim. Mỗi khi cười, những vết nhăn ấy khẽ hiện lên làm gương mặt bác càng thêm phúc hậu, hiền từ. Đôi mắt đen vẫn còn sáng được che chở bởi hàng lông mày lưỡi mác. Chiếc mũi hơi cao rất hợp với khuôn mặt.Trang phục thường ngày của bác là bộ đồ công nhân màu xanh sạch sẽ, gọn gàng khiến bác trông rất gần gũi, giản dị. Chỉ cần nhìn ngoại hình của bác là có thể đoán được tính tình.

Bác là người tận tâm trong công việc. Dù nhiều người nói làm bảo vệ là nhàm chán nhưng bác không thấy thế. Bác yêu công việc như yêu chính mình vậy. Sáng nào bác cũng là người tới sớm nhất. Bác mở cổng cho chúng em vào trường và đón chúng em bằng nụ cười hiền trên khuôn mặt. Bác hay lam hay làm. Không chỉ giữ trật tự an ninh cho ngôi trường để chúng em có những ngày đi học vui vẻ mà bác còn làm thêm các công việc khác như cắt cỏ, tỉa cây, trồng hoa cho trường. Những lùm cây được bác tỉa khéo léo thành các vòm tròn, những chậu hoa, chậu cây xanh non được bác chăm sóc tận tâm khiến trường em ngày càng đẹp hơn. Bác rất tốt bụng, quan tâm tới mọi người. Sáng nào bác cũng nhắc nhở chúng em sắp xếp xe gọn gàng cho các bạn tới sau có chỗ để gửi xe, bác còn giúp những bạn tới cuối tìm chỗ để xe sao cho tránh nắng tránh mưa. Mỗi khi tan học, bác luôn là người đi kiểm tra lại các cửa lớp học vì sợ chúng em quên không đóng. Những buổi học thêm về muộn, đi qua trường, em vẫn thấy bác đang cặm cụi tưới nước cho cây cối trong vườn trường hay đi tới từng lớp kiểm tra lại một lần nữa.

Bác còn là người rất dễ gần, là người bầu bạn với học sinh chúng em. Những buổi lao động nắng nóng, tụi học sinh chúng em thường rủ nhau đến phòng bảo vệ của bác giải lao. Bác động viên chúng em rất nhiều, nói với chúng rằng lao động là vinh quang. Bác còn kể cho chúng em nghe những câu chuyện cười rồi từ đó khuyên chúng em những bài học làm người, cách đối nhân xử thế. Bác quan tâm hỏi han chúng em về việc học hành, dặn dò chúng em phải hiếu thảo với ông bà cha mẹ, tôm trọng bạn bè, thầy cô. Bác giống như người thân của chúng vậy, em rất yêu quý bác.

Thời gian trôi qua, em giờ đây đã là học sinh lớp năm, sắp phải rời xa mái trường, thầy cô, bạn bè và cả bác nữa. Nhưng dù có đi đâu xa, em vẫn luôn nhớ về mái trường nơi có bác bảo vệ mà em yêu quý.

top 10 bai van mieu ta bac bao ve truong em hay nhat 4 - Top 10 bài văn miêu tả bác bảo vệ trường em hay nhất

Bác bảo vệ trường được học sinh tôn trọng và yêu quý

Tả bác bảo vệ thương binh tàn nhưng không phế

Bác Chính là bảo vệ trường em. Bác công tác ở trường em đã trên mười năm, chị em bảo thế.

Bác là thương binh, mất một cánh tay trái, tại chiến trường biên giới Hà Giang năm 1980. Người bác cao, gầy. Bụng và mông bác còn nhiều mảnh đạn. Tóc cắt ngắn, cặp mắt sâu, cái mũi cao hơi đỏ. Bác nói nhẹ nhàng, cử chỉ lịch thiệp, hay cười. Bác vui tính nên ai cũng mến.

Các thầy cô giáo trong trường đều thân mật kính trọng gọi là: “Chú”, “Chú Chính”. Khách đến trường, các vị phụ huynh đều gọi là “Bác”.

Bác đã 45 tuổi, rất nhanh nhẹn. Học sinh cần gì, các thầy cô giáo cần gì, bác nhiệt tình giúp đỡ ngay. Bác đánh trống báo giờ học, báo giờ ra chơi không bao giờ sai một phút.

Trong bộ quân phục bạc màu, ống áo trái dắt vai, trông bác vừa nghiêm trang vừa bình dị. Một bọn cờ bạc bịp đến cổng trường giở trò móc túi trẻ con, bác nhẹ nhàng nói, chỉ một lúc sau, chúng đều đi thẳng. Có một tay “thiện xạ” ăn mặc rất bảnh, nghe nói là “con ông cháu cha” ngang nhiên xách súng vào bắn chào mào trên các ngọn cây bàng. Chẳng cần to tiếng gì cả, chàng “thiện xạ” đã hứa với bác là không bao giờ đến bắn chim trong trường nữa.

Thằng Quý, thằng Phương vào trộm bàng chiều chủ nhật. Bác bắt được khi đang leo trên ngọn cây. Bác gọi xuống và ôn tồn nhắc: “Cứ từ từ, kẻo ngã…”. Hai cu cậu phải viết vào một tờ giấy chỉ có ba chữ: “Cháu xin chừa”, với chữ kí kèm theo. Bác chẳng báo cáo với ai, thế mà hai bạn ấy không leo bàng nữa.

Mỗi lần có học sinh bị ốm đau, bác giúp đỡ tận tình, coi như con cháu trong gia đình.

Bác có hai ngựời con anh Linh là sinh viên Trường Đại học Bách khoa Hà Nội, chị Diệu học Trường Cao đẳng Sư phạm. Vợ bác làm hộ lí ở khoa sản. Gia đình bác là “Gia đình văn hóa mới”.

Tả bác bảo vệ ngoài 50 tuổi

Có một người vẫn lặng lẽ đêm ngày gắn bó với mái trường thân yêu, bảo vệ sự an toàn cho trường. Có một người luôn hết lòng với những công việc hành chính của trường. Đó chính là bác bảo vệ. Em rất yêu quý bác Lâm – bác bảo vệ trường em.

Bác Lâm năm nay đã ngoài tuổi năm mươi nhưng trông bác vẫn khỏe mạnh và lạc quan, yêu đời lắm. Dáng bác hao hao gầy, dong dỏng cao, lúc nào cũng quen thuộc với đồng phục bảo vệ màu xanh lam. Mái tóc bác đã qua thời tuổi trẻ, mái tóc xanh giờ đã điểm vài sợi bạc. Có lẽ bởi bác đã nghĩ suy nhiều. Sự khó nhọc một đời hằn lên những vết nhăn trên vầng trán cao rộng của bác. Đôi mắt bác khi thì ánh lên những cái nhìn nghiêm nghị của một bảo vệ, khi lại ánh lên những cái nhìn rất đỗi trìu mến của một người bác hết lòng vì con cháu.

Bác Lâm nghiêm khắc lắm. Nhưng những lúc chúng em mắc lỗi, bác chỉ phê bình chứ không quát năng lời nhẹ chúng em. Hằng ngày, bác lặp đi lặp lại những công việc quen thuộc: đánh trống báo giờ, mở cổng, khóa cổng, canh cổng, kiểm tra các lớp sau giờ học. Công việc tưởng chừng như lặp đi lặp lại nhàm chán nhưng đòi hỏi phải chính xác, tỉ mỉ. Ấy và, bác đã gắn bó với nó được ngót nghét chục năm trời rồi. Bác Lâm thân thiện với học sinh lắm. Mỗi lúc đến thăm bác, bác kể cho chúng em những câu chuyện ngày xưa, hồi bác mới về trường. Bác kể về các lứa học sinh đã trưởng thành như thế nào.

Bác đã gắn bó với trường mấy mươi năm, ngày ngày đánh trống báo giờ, lặng lẽ khóa cổng, mở cổng, kiểm tra lớp sau giờ học. Có những ngày nghỉ, bác vẫn ở trường canh cả ngày lẫn đêm. Công việc thầm lặng ấy để đảm bảo sự an cho trường và cho chính chúng tôi. Thầy cô, học sinh trong trường ai cũng quý bác Lâm lắm. Học sinh đến chơi với bác, khi thì bác cho cái bánh, cái kẹo, lúc lại gọt hoa quả cho ăn. Bác coi học sinh chúng em như con, như cháu mình, lúc nào cũng động viên chúng em khi có một kì thi sắp sửa.

Em yêu quý bác Lâm và cũng coi bác như một người bác ruột của mình. Sau này, như những cánh chim bay đi khắp nẻo, em nhất định sẽ luôn về thăm bác, sẽ mãi nhớ về bác Lâm – bác bảo vệ tuyệt vời trường em.

top 10 bai van mieu ta bac bao ve truong em hay nhat 5 - Top 10 bài văn miêu tả bác bảo vệ trường em hay nhất

Bác bảo vệ nhà trường rất cẩn thận bảo vệ tài sản chung

Tả bác bảo vệ hiền hậu của trường em

Ngôi trường từ bao giờ đã trở thành ngôi nhà thứ hai, là một phần của tuổi thơ mỗi người. Nơi đó là sân trường rộng lớn, nơi có hàng cây thoáng mát, có bạn bè thầy cô. Có cả những con người, cùng với thầy cô, lặng lẽ nhìn những lứa học trò chúng tôi khôn lớn: bác bảo vệ trường tôi.

Bác bảo vệ trường tôi tên là Nam. Coi bác như một người thân trọng đại gia đình, chẳng bao giờ để ý tên đầy đủ bác là gì, chỉ đơn giản là bác Nam, cũng không ai gọi là bác bảo vệ. Trải qua 60 mùa xuân trên cuộc đời, bác có dáng người mảnh mai, không cao lớn cũng chẳng phải người to khỏe như mọi người hay tưởng tượng khi nghĩ đến những người bảo vệ. Nước da ngăm đen, rám nắng cùng chiếc áo màu xanh lam huyền thoại xắn đến khuỷu tay, đôi dép cao su đã cũ và chiếc mũ cối cũng xanh luôn ở trên đầu, dù ở xa, chúng tôi cũng có thể nhận ra bác rồi.

Hiền từ và dễ gần ngay từ cái gặp đầu tiên là những điều mọi người có thể thấy ở bác. Có lẽ bởi khuôn mặt quá nhân hậu và chân chất ở bác? Khuôn mặt đã sạm đi vì những “sương gió dạn dày”, những nếp nhăn đã rõ rệt qua thời gian và tuổi tác cũng khiến người ta hiểu và thêm kính trọng bác hơn. Cha ông thường nói: con người đẹp nhất là ở con mắt, có đúng với con trai không? Nhưng tôi thấy nó đúng với bác Nam. Đôi mắt bác nheo lại, nhưng vẫn có thể thấy từ đó sự ấm áp và nhẹ nhàng đến lạ kì, như ánh nắng mùa xuân, không chói chang, gay gắt mà có sức mạnh đến lạ kì làm hồi sinh vạn vật. Đôi mắt ấy hình như còn có cảm xúc nữa. Đôi mắt nheo lại khi vui sẽ khác với đôi mắt nheo lại thất vọng khi thấy chúng tôi làm gì không đúng. Và khi ấy, chúng tôi biết mình phải xin lỗi và làm nũng với bác. Đôi tay bác nhỏ nhắn, những vệt gân xanh nổi lên rõ rệt nhưng cứ như có sức mạnh siêu nhiên vây, có thể khiêng và bê mọi thứ nặng hay giúp đỡ mọi người bất cứ khi nào cần.

Vì thế mọi người ai cũng rất yêu quý bác. Các thầy cô đều rất kính trọng và yêu mến bác. Còn lũ học trò chúng tôi, bác chẳng khác gì người trong nhà vậy. Bác Nam từng là cựu chiến binh, tham gia vào cuộc kháng chiến chống Mĩ oanh liệt của đất nước. Bác có một căn phòng nhỏ ở giữa hai dãy nhà, đó chính là nhà ở của bác, cũng là nơi trú ngụ và vui chơi của chúng tôi ở trường học. Phòng bác có rất nhiều thứ để chơi: cây cảnh, các dụng cụ của bác, những bi nước thời chiến và cả những câu chuyện của bác nữa. Lũ trẻ chúng tôi thường quây quần bên chiếc giường nhỏ của bác để nghe bác kể chuyện. Đó không phải chỉ là câu chuyện kể, đó là những thước phim sống động trong đầu chúng tôi với âm thanh là giọng nói trầm ấm của bác, là những khoảnh khắc thót tim khi đối đầu với địch, là những giây phút hạnh phúc khi được hát ca bên đồng đội, là sự xót xa khi thấy đồng đội của mình phải ngã xuống, mãi mãi, … Khi chúng tôi cười, khi chúng tôi hồi hộp, khi chúng tôi lại khóc. Bác chỉ lặng lẽ ngắm nhìn, và mỉm cười. Không biết bác mỉm cười gì nhưng chúng tôi cũng cười và thấy rất hạnh phúc. Đó chính là lí do tại sao chúng tôi lại yêu mến bác như thế.

Thỉnh thoảng, tôi lại nghĩ nếu phải xa ngôi trường này, phải xa bác Nam, thì chúng tôi biết phải làm thế nào đây. Chắc sẽ buồn lắm. Nhưng bác lại hiền hậu nói: “Chỉ cần chúng ta luôn nghĩ đến nhau, thì ở đâu cũng đâu có quan trọng đâu nhỉ?”

Tả bác bảo vệ rất tận tâm của trường em

Người gắn bó với chúng em ở ngôi trường tiểu học này không chỉ có thầy cô giáo mà còn có cả bác bảo vệ của trường em nữa. Bác là người giữ cho ngôi trường của em luôn được đảm bảo an toàn và bình yên. Với em bác bảo vệ như một người hùng giữ trường vậy.

Em không rõ bác đã gắn bó với ngôi trường này bao lâu rồi, chỉ biết là khi em chập chững bước chân vào trường thì đã thấy bác. Bác năm nay cũng đã gần 60 tuổi rồi nhưng trông bác vẫn phong độ lắm. Dáng người bác cao và đậm, trông rất khỏe mạnh. Bác có một đôi tay rất to và chắc nịch. Vậy nên mỗi lần bác gõ trống, em đều nghe thấy tiếng trống to, vang mà dứt khoát lắm. Bác có một khuôn mặt trông rất hiền. Cứ mỗi lần chúng em đi qua cổng trường, chào bác là bác lại nở một nụ cười rất tươi như đáp lại lời chào của chúng em. Nhưng thỉnh thoảng khi có học sinh đi học muộn thì khuôn mặt ấy của bác lại nghiêm lại. Đôi mắt của bác đen ẩn bên dưới hàng lông mày rậm. Vầng trán cao, nhưng mỗi khi bác cười  hay nhíu mày thì những nếp nhăn lại xuất hiện đầy trên trán.

Bác là một người rất tận tâm với công việc. Công việc hàng ngày của bác đó là đánh trống báo hiệu giờ vào lớp, giờ ra chơi, giờ tan học và bảo vệ ngôi trường 24/7. Mỗi ngày, đều rất đúng giờ, không nhanh một phút cũng chẳng chậm một giây, bác lại dùng chiếc rùi trống bằng gỗ, gõ những hồi trống báo hiệu cho chúng em. Nhiều lúc lười học,  ngồi trong lớp em chỉ mong nghe được tiếng trống to và rõ của bác bảo vệ. Ban ngày, bác ngồi ở bốt bảo vệ cổng trường, không cho học sinh nào trốn tiết hay bỏ ra ngoài chơi. Cũng không để cho người lạ, không phận sự được vào trường mà không có sự cho phép của ban giám hiệu. Đến chiều tối, khi mọi người đã về hết, bác lại cầm chiếc đèn pin đi dọc các hành lang lớp học để kiểm tra. Công việc tưởng chừng như đơn giản nhưng lại đòi hỏi sự tỉ mỉ, tinh thần trách nhiệm cao và một sức khỏe bền bỉ. Bởi ngày nào cũng vậy,ngày nắng cũng như ngày mưa, bác đều phải đi tuần quanh trường, đảm bảo sự an toàn của ngôi trường này. Đôi khi, thấy có những bạn học sinh cá biệt trèo cây hay ngắt hoa, làm hỏng đồ của trường bác lại  tới, nghiêm khắc phê bình những bạn đó và dặn dò các bạn không được phá hoại của công. Cũng nhờ có bác mà cây cối trong trường luôn được tươi tốt. Bởi không chỉ bảo vệ cây không để cho các bạn học sinh cá biệt phá hoại, mà ngày nào, vào buổi sáng bác cũng đi tưới nước cho các cây trong trường.

Chính vì thế mà ở trường em ai cũng yêu quý bác bảo vệ. Nhờ có bác mà trường em luôn được xanh tươi và duy trì hoạt động một cách an toàn.

top 10 bai van mieu ta bac bao ve truong em hay nhat 6 - Top 10 bài văn miêu tả bác bảo vệ trường em hay nhất

Bác bảo vệ già luôn cần mẫn và cẩn thận trong công việc được giao

Tả bác bảo vệ đáng kính của trường em

Mỗi buổi sáng đạp xe tới trường, em lại bắt gắp hình bóng thân quen của bác bảo vệ. Bác Sơn là người bảo vệ ở trường được mọi người kính nể.

Năm nay bác đã ngoài năm mươi tuổi dáng người cao, gầy của bác in đậm những khó khăn mưu sinh. Mái tóc bác điểm vài sợi bạc, trên gương mặt gầy gầy, xương xuất hiện nếp nhăn theo năm tháng. Ánh mắt bác hiền từ, bác luôn nhìn lũ học trò chúng em tới trường, vui chới với cái nhìn trìu mến và nụ cười nhân hậu. Mỗi lúc như vậy, em như thấy bác lạc quan hơn, yêu đời hơn khi ngắm nhìn những mầm non hồn nhiên, tràn đầy sức sống. Bác gắn bó với trường em hơn ba năm rồi. Ngày trước bác từng tham gia nhập ngũ và chiến tranh đã cướp đi một cánh tay của bác nhưng với nghị lực sống kiên cường, bác không chấp nhận sống ỷ vào tiền trợ cấp. Công việc làm bảo vệ không quá khó khăn mà đó cũng là lúc bác thấy mình sống ý nghĩa hơn khi cống hiến sức mình để chúng em có cuộc sống như ngày hôm nay.

Mỗi giờ ra chơi, chúng em thường xuống phòng bác bác vệ. Có khi nghe bác kể về những ngày kháng chiến oanh liệt của quân và dân ta, có khi chúng em giúp bác dọn cỏ ở sân trường. Nhờ có bàn tay siêng năng, cần cù của bác mà những chậu cây cảnh luôn được cắt tỉa gọn gàng, sân trường, nhà để xe lúc nào cũng ngay ngắn, sạch sẽ. Bác Sơn rất chăm chỉ đọc sách báo, bác có vốn hiểu biết sâu rộng. Nhiều lần bác tặng chúng em những cuốn sách cũ, ý nghĩa. Bác nói rằng việc đọc trau dồi trí tuệ và giúp ta bớt cô đơn. Em nghĩ đó là lời dạy bổ ích. Bác Sơn vui tính, thân thiện nên được cả thầy và trò kính yêu. Bác giữ gìn ngôi an toàn trường để chúng em học tập hiệu quả hơn. Mỗi khi giữa những đám học trò đụng độ, bác lại là người khuyên giải, can ngăn,bác mang lại thiện chí mà không làm mất lòng bạn nào. Mỗi ngày đến trường, thấy dáng hình quen thuộc của bác bảo vệ trong nhà xe, trên sân trường, em thấy lòng mình vui tươi, cảm giác vững tâm hơn. Giọng nói trầm ấm của bác xóa tan những khoảng cách về tuổi tác, bác tỏ ra thấu hiểu những cô cậu học trò bé nhỏ nên những chiếc kẹo bác chia cho chúng em vừa là động viên chúng em học tập vừa gửi gắm tình thương yêu của tấm lòng hiền hậu, dễ mến.

Bác Sơn là người bảo vệ trường đáng kính của trường em, em học hỏi nhiều điều tốt từ con người bác. Mai này dù có đi đâu về đâu, em cũng không thể quên bóng hình thân thương của bác nơi mái trường tuổi thơ.

Các bài văn mẫu tả bác bảo vệ trên đây không chỉ miêu tả được ngoại hình, tính cách của bác bảo vệ mà còn nói lên được tình cảm của người viết dành cho bác bảo vệ của trường mình. Trong khi làm văn, các em lưu ý miêu tả một cách chân thực nhất, như vậy bài văn của các em cũng sẽ giàu cảm xúc hơn và hay hơn.

Các em có thể comment, chia sẻ hoặc trình bày bài viết của riêng mình ở bên dưới phần bình luận bài viết này. Chúc các em học tập tốt.

Minh Thư – CTV văn học của Baiviethay.com

Check Also

top 10 bai van ta cay chuoi 310x165 - Top 10 bài văn tả cây chuối

Top 10 bài văn tả cây chuối

Việt Nam là một trong những nước quanh năm cây trái tốt tươi. Trái cây …

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *